Vivian Quỳnh 2
Hôm nọ mình đi Gap outlet với con gái 13 tuổi, đang xếp hàng thanh toán thì bỗng thấy nó - Gap Grass! Mình suýt chút nữa là hét lên vì quá vui và bất ngờ, còn con gái mình thì muốn "độn thổ" vì cái sự phấn khích quá đà của mẹ. Mình cầm chai lên, ngửi thử ngay chỗ vòi xịt và thực sự là "đổ gục" luôn! Thế là mình chốt đơn ngay lập tức mà chẳng cần suy nghĩ lấy một giây. Sau khi rời cửa hàng, mình vừa kể cho con nghe vừa xúc động, vì đây chính là mùi hương của những năm cuối tuổi teen và đầu tuổi 20 của mình. Đó là giữa những năm 90, khi cuộc đời cảm giác như tràn đầy tiềm năng. Mùi hương này vừa là sự hoài niệm về tuổi thơ, vừa là sự hướng tới tương lai. Nó mang cái mùi cỏ mới cắt khi mình mải mê chơi đùa suốt cả mùa hè, những chuyến phiêu lưu quanh xóm và chẳng muốn về nhà cho đến khi đèn đường bật sáng. Ở tuổi đôi mươi, mình đã bắt đầu nhớ những ngày thơ ngây ấy, và sự hoài niệm đó thật mãnh liệt. Nhưng cái sự tươi mát, rạng rỡ của nó cũng cho mình cảm giác rằng mọi thứ trong tương lai đều có thể xảy ra. Thật sự là quá tuyệt! Lúc hai mẹ con rời khỏi đó, mình liền mở ngay chai nước hoa ra xịt luôn (vì lúc đó là trung tâm thương mại ngoài trời), và cả hai mẹ con đều mê mẩn! Con gái mình cũng cực kỳ thích mùi này. Nhưng rồi đến phần buồn nhất đây... chỉ sau khoảng 30 phút khi mùi hương lắng xuống, mọi thứ đã thay đổi theo chiều hướng tệ đi. Không còn mùi cỏ mới cắt nữa, mà thay vào đó là một mùi gỗ và hoa, chẳng còn chút tươi mát nào cả. Mình thực sự muốn khóc luôn ấy. Thế là mình đem trả hàng ngay lập tức. Ngày hôm đó về nhà, mình cứ lên eBay tìm mua bằng được một chai vintage từ những năm 90. Rồi lại phải rơi nước mắt thêm lần nữa vì thấy nó đắt quá. Đúng là người ta hay nói "đến khi mất đi rồi mới biết mình đã từng có những gì", câu này chuẩn không cần chỉnh luôn.