Như Tâm Phan
Tôi là một gã trung niên đầy tò mò, kiểu người sẵn sàng săn tìm những mùi hương có nốt xạ hương chồn dù đã bị IFRA cấm, chỉ để hiểu rõ hơn về phong cách mùi hương, giá trị lịch sử và sự kết nối nghệ thuật của nó với ngành nước hoa. Thậm chí nếu kết quả là phải đi gặp bác sĩ da liễu cũng cam lòng. Mà đừng có dại mà Google cách người ta lấy xạ hương từ con chồn nhé. Nhìn vào bộ sưu tập trên kệ perfumista của tôi, mọi người sẽ thấy tôi vốn quen với những mùi hương đậm, mang nét "nam tính" truyền thống như trầm hương, gỗ, da thuộc, gia vị, thuốc lá hay có thể là oud. Tôi vừa nhận được bộ discovery của Gallagher vì tò mò muốn thử Cadence sau khi bàn về các nhà làm nước hoa ở Texas với một ông bạn. Cadence mở đầu bằng một sự bùng nổ đầy táo bạo và mọng nước của mận và đào – những nốt hương vốn không mấy khi xuất hiện ở vị trí trung tâm trong các chai nước hoa của tôi. Nó mang lại cảm giác sống động, gần như là sủi bọt, có thể khiến bạn bất ngờ nếu đang mong đợi một mùi hương trầm mặc, u tối. Tôi nghĩ mình có cảm nhận được chút tiêu, nhưng nốt hương đầu tiên đó đã bị hương đinh hương lấn át mất rồi. Tôi đang rất hóng xem nốt hương cuối sau vài tiếng nữa sẽ thế nào. Hiện tại thì tôi khá thích. Cảm giác như đang khoác lên mình một chiếc blazer linen mà không mặc áo bên trong vậy. Nó mang lại sự tự do, táo bạo và có chút gì đó hơi lập dị đối với tôi. Chỉnh sửa một chút: Khoảng nửa tiếng sau khi xịt, chồng tôi bước vào văn phòng và hỏi liệu tôi có làm đổ bia gừng ra thảm không. Chính nó! Đó chính là cái mùi mà tôi đang cố tìm tên. Hiện tại, Cadence giống như việc bạn bước chân vào bảo tàng MOMA sau cả một đời chỉ quen với bảo tàng Uffizi vậy. Lúc đầu sẽ thấy hơi choáng ngợp, nhưng nếu mở lòng ra, bạn sẽ thấy nó đáng trân trọng không phải vì nó nam tính, mà vì nó cực kỳ thú vị và được phối trộn rất tinh tế.






























