Phúc Lam Vũ
Gạt mấy cái marketing sang một bên đi, con này không hề nồng mùi xạ hương kiểu "mùi cơ thể" đâu, nên mọi người đừng có sợ nhé. Thực chất, đây là một mùi hương Oriental đúng nghĩa: tối, ngọt, cay, và được Maurice Roucel nhào nặn cực kỳ xuất sắc. Mùi của nó giống như một miếng bánh gừng đậm đà, ngập tràn hương đinh hương và quế, rồi lại thêm chút gì đó hơi "nguy hiểm" hay "bí ẩn" nhờ nốt hổ phách tối mà mình cảm nhận giống như labdanum vậy. Khoảng nửa tiếng sau khi các nốt gia vị và hổ phách lên ngôi, thì tầng hương vanilla và tonka mới xuất hiện như một nốt nhạc riêng biệt—ngọt, sâu và trầm ấm. Nó mềm mại và tròn trịa hơn hẳn, kiểu như sự khác biệt giữa tiếng kèn clarinet và kèn oboe ấy. Nếu phải so sánh với một mùi hương Oriental tối, đậm hổ phách và đinh hương khác thì mình sẽ nghĩ ngay đến Youth Dew, và thú thật là mình thích Youth Dew hơn. Youth Dew có độ "bay" hơn nhờ sự góp mặt của hoa cỏ, aldehyde và nhang, trong khi Musc Ravageur lại có cảm giác hơi "nặng nề" và chỉ quanh quẩn ở vùng "món tráng miệng đầy cám dỗ". Nếu Youth Dew mang lại cho mình cảm giác về một "nữ anh hùng dũng cảm", thì Musc Ravageur lại giống kiểu một người đầy tự tin, mời bạn đi ăn ở một nhà hàng sang trọng và hứa hẹn sẽ làm bạn phải kinh ngạc. Kiểu như một "kẻ thống trị" đầy mùi bánh gừng vậy. Cái mùi nam tính, có phần thô ráp đó đến từ nốt gỗ-hổ phách quá lố. Thực sự thì có rất nhiều lựa chọn khác cho dòng Oriental gia vị ấm áp (kể cả mùi nam) mà không bị chói hay gây khó chịu như Musc Ravageur đâu.