Lần đầu tiên ngửi thấy mùi này, tui suýt chút nữa là bật khóc luôn á. Không phải ngay lúc mới xịt đâu, mà phải tầm nửa tiếng sau khi xịt lên cổ tay thì nó mới thực sự làm tui choáng ngợp. Lúc đó tui đang ngồi ở một góc phố tại Frankfurt, ban đầu còn đang cố nhớ xem cái mùi trên cổ tay mình là gì nữa, kiểu "Dans Tes Bras", cái tên này là sao ta? Do tui xịt ngẫu nhiên thôi nên chẳng biết thông tin gì cả, thậm chí giờ vẫn chưa chắc là mình đã hiểu hết cái tên này, và ban đầu thấy mùi nó cứ kỳ kỳ, không có gì đặc sắc, kiểu như một thử nghiệm hơi quá đà trong giới nước hoa tổng hợp vậy.
Nhưng rồi tui bỗng cảm nhận được hương violet quyện với mùi đất ẩm, giống như ký ức về một tiệm thuốc hay một loại sản phẩm chăm sóc tóc nào đó, một sự ngọt ngào đầy u sầu, tui cũng không biết diễn tả sao nữa, nhưng nó thực sự chạm đến cảm xúc của tui. Tui vốn rất nhạy cảm với hương violet, và giờ tui mới hiểu tại sao hoa heliotrope lại có cảm giác gần gũi đến thế. "Dans Tes Bras" giống như một đóa hoa mỏng manh, trong suốt, đang lơ lửng trên mặt đất nhưng cánh hoa vẫn còn vương lại chút bụi trần.
Có một sự giằng xé đầy kịch tính giữa cái gì đó "tự nhiên", quen thuộc với cái chất tổng hợp hoàn toàn, khiến mình cứ phải tự hỏi rốt cuộc nó là cái gì, cảm giác như có sự xung đột giữa các thái cực vậy. Sau đó tui có tìm hiểu thêm về các mùi hương có Cashmeran, có loại tui thích, có loại không, nên dù người ta nói đây là nốt hương chủ đạo thì sự kết hợp này còn nhiều hơn thế nữa. Nó là sự khám phá ra những khía cạnh mới lạ, kỳ lạ và đầy bất ngờ giữa các thành phần khác nhau. Một vẻ đẹp lạ lùng khiến tui cứ bị chấn động mỗi khi chạm vào.