Việt Quyên Trương
Trước hết, tôi phải tuyên bố là tôi cực kỳ ghét thuốc lá, đặc biệt là cái thứ hookah chết tiệt đang tràn lan hiện nay. Điều làm tôi ghét nhất chính là cái mùi khói kinh khủng, bẩn thỉu thoát ra từ phổi người hút làm ô nhiễm môi trường. Khi so sánh cái mùi đó với loại thuốc lá thơm được chế biến hoàn toàn tự nhiên ở một số vùng, tôi lại càng thấy ghét hơn. Dù vậy, thuốc lá tự nhiên cũng chẳng phải lý do để dùng hookah. Nhưng cái loại thuốc lá này được chế biến cực kỳ tinh xảo. Tôi chỉ kịp hiểu được quy trình phức tạp của nó là: người ta lấy một loại mật ngọt đặc sánh từ nho đỏ và nho đen, hòa cùng một loại đất đặc biệt gọi là "đất mật mía" để tạo ra một mùi hương mạnh mẽ và kỳ lạ, sau đó rưới lên những lá thuốc lá đã được làm khô bớt. Và đó chính là câu chuyện của Terre de Sarment. Mở đầu, mùi hương khá nặng và có chút animalic, hơi hướng gia vị, đi kèm là một chút hương nho thoang thoảng nhưng vẫn nhận ra được. Sau khoảng 10 phút, cảm giác animalic từ cumin và đinh hương dịu lại, nhường chỗ cho nho và nhựa cây trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Một không gian nồng nàn mùi rượu và nhựa cây, pha chút đất và chút animalic, thực sự rất đẹp. Đây chính là lúc hương vị của loại thuốc lá ngâm mật ngọt mà tôi nói ở trên hiện lên sống động. Nó giống như một bức tranh đất sét được phủ kín bởi những lá thuốc lá thơm lừng, thấm đẫm mật nho và đất mật mía. Khoảnh khắc đó, mùi hương quyến rũ và đầy kích thích, cực kỳ chất lượng và độc bản. Sự kết hợp giữa nho và nhựa cây dần chuyển sang tông khói, trong khi độ đậm của nhựa cây tăng lên. Một làn gió hoa nhẹ nhàng xuất hiện làm dịu lại không gian, đẩy bớt cảm giác animalic ra xa. Thời gian trôi qua, mùi hương trở nên nhẹ nhàng hơn. Những nốt hương "bẩn" hay animalic gần như biến mất; tông khói và nhựa cây yếu đi, nhường chỗ cho sự lên ngôi của tổ hợp rượu-thuốc lá-nho. Tôi vẫn cảm nhận rõ rệt hương thuốc lá ngâm mật ngọt đầy mê hoặc, được tô điểm thêm bởi hương hoa cực kỳ dễ chịu. Lúc này, một chút quế và gỗ thoang thoảng giúp tổng thể trở nên vững chãi và đẹp đẽ hơn. Càng về cuối, hương thơm càng trở nên mát mẻ, tươi mới và dễ chịu. Thứ đọng lại cuối cùng trên khứu giác là mùi thuốc lá đậm đà được làm giàu bởi nho, pha chút hơi hướng rượu và có phần "nghịch ngợm", khiến người ta cực kỳ phấn khích. Một mùi hương tinh tế, nhẹ nhàng nhưng lại mang nét nồng nàn của rượu và khói, vừa ngọt ngào, cay nồng, lại vừa khô ráo và đầy vẻ nghiêm túc.