Tina Phùng
Mình đang ngửi thấy cực kỳ nhiều neroli luôn! Chắc cũng chẳng có gì bất ngờ vì cái tên nói lên tất cả rồi, nhưng đây là lần đầu mình thử nhà Francesca Bianchi – cái tên vốn có tiếng là "khó nhằn". Mình cứ ngỡ nó phải kén người dùng hơn cơ, nhưng thực tế thì 45 phút đầu khá là dễ nắm bắt. Nó không hẳn là kiểu mùi "ngọt ngào, dễ thương" mà ai cũng thích, nhưng lại rất dễ dùng. Mùi da thuộc vẫn hiện diện nhưng nhẹ nhàng, kèm theo một chút nhấn nhá của mùi động vật. Có thể nói Libertine Neroli ở giai đoạn này là một mùi hoa cỏ đất mang hơi hướng balsamic. Sau đó, khi lớp neroli lắng xuống thì mình bắt đầu ngửi thấy mùi rêu sồi. Tự dưng cảm giác như mình đang ngồi trên một chiếc ghế bành cũ kỹ trong một căn gác mái ẩm thấp, tay cầm một bó hoa đang héo úa vậy. Khoảng 20 phút sau đó, nó mang hơi hướng chypre, kiểu vintage cổ điển. Rồi mọi thứ quay lại như lúc đầu nhưng có vẻ bớt tươi sáng hơn. Và điều mình không ngờ tới nhất là dù xịt tận 3 shot nhưng nó chẳng còn tỏa hương khắp phòng hay quanh mình nữa, mà nhanh chóng trở thành một mùi hương bám sát da (skin scent). Chồng mình còn bảo lúc này nó chỉ giống như "mùi nước hoa" thôi – vốn dĩ vốn từ của ông ấy về mảng này cũng hơi hạn chế. Đúng là không phải kiểu tỏa hương mà mình mong đợi. Sau 7 tiếng, mình vẫn còn ngửi thấy nhưng chỉ là một ký ức mờ nhạt của những gì đã qua. Mình sẽ dùng nó khi nào ư? Sau một tiếng đầu tiên thì xịt đâu cũng được hết. Vì người ta chẳng ngửi thấy gì đâu, nên chủ yếu là để tự mình tận hưởng thôi. Cảm giác khi dùng em này thế nào á? Giống như một người chuyên chơi nước hoa niche vậy. Nghe mình giải thích này: Đây chắc chắn không phải kiểu nước hoa designer đại trà. Nó chẳng quan tâm đến xu hướng hay việc phải trở thành "hoa khôi" gì đâu. Nó giống như đứa trẻ "lập dị" trong lớp, người đã làm hộ bài tập lịch sử cho bạn từ 15 năm trước và dùng tiền công đó để mua những bộ đồ khiến mình bị bắt nạt. Đứa trẻ đó trưởng thành hơn và có lẽ thú vị hơn tất cả các bạn, nhưng chẳng ai biết hay thèm quan tâm cả. À, thì giờ chúng mình quan tâm rồi đấy! Giá mà chúng mình có thể ngửi thấy nó... Có đáng để mua cả chai không? Không nhé. Mình thích nó, nhưng không đến mức phải mua nguyên chai. Cái giai đoạn "căn gác mái" khá là thú vị nhưng lại quá ngắn. Có lẽ đó là lý do tại sao nhiều người hay so sánh em này với Zoologist Moth. Mùi neroli thì ổn, nhưng không phải thứ mình đang tìm kiếm. Memo Paris Inlé mang lại cho mình cảm giác tương tự nhưng đỉnh hơn. Hai mùi này chẳng giống nhau tí nào, nhưng lại gợi lên cùng một cảm xúc.