Mùi diên vĩ tỏa sáng, kiểu hơi sáp và có chút phấn. Có cả cảm giác như mùi mồ hôi trên tóc và da thịt nữa. Rồi như những đóa hoa ly đang rụng cánh, để lại lớp phấn hoa màu cam phủ đầy trên bàn trang điểm, trông cứ héo hắt thế nào ấy. Một vẻ đẹp lộng lẫy nhưng lại thấu hiểu được sự tận hưởng và trân trọng cuộc sống, bởi vì đằng sau đó luôn là bóng dáng của sự tàn phai và cái chết. Tiếng giày cao gót lộc cộc, và cả dấu chân ẩm ướt của một người phụ nữ để lại bên trong đôi giày pump của mình.
Chai nước hoa này kể cho tui nghe một câu chuyện như vầy: Bạn bước vào một nhà tang lễ và thấy một người phụ nữ đang nằm đó, xung quanh là những bó hoa ly và hoa lay ơn. Tên thật của bà ấy là gì đó khác, nhưng ai cũng gọi bà là "Angel". Cách đây vài năm, bà là một y tá, cái thời mà người ta vẫn còn đội mũ y tá ấy. Khi ở nhà, bà luôn tận hưởng những khoảnh khắc lộng lẫy riêng tư, thích sưu tầm đủ loại son thỏi với cả phấn má hồng. Khi sức khỏe yếu dần, vài món đồ cứ nằm im trên bàn trang điểm, phủ đầy bụi bặm. Có lúc chồng bà cầm một thỏi son lên rồi ngửi, có lúc lại giúp bà tô son khi bà đang nằm trên giường, người thì đang cắm kim truyền dịch.
Ai cũng yêu quý Angel. Ai cũng muốn biết cảm giác được là bà ấy sẽ như thế nào, muốn biết bí mật của bà. Họ muốn nắm bắt được sự tích cực và niềm vui sống của bà; thứ mà bà đã tôi luyện như một lớp giáp để chống lại những nỗi đau và sự khổ cực mà bà chứng kiến mỗi ngày. Những ngày cuối đời, khi con gái đến thăm, cô ấy thường dùng ngón tay lau nhẹ lên gương của mẹ để tạo ra một vệt sáng trong veo. Chỉ để lau đi chút bụi bặm trên đời của Angel. Cô muốn xóa đi lớp bụi đó để thấy mẹ mình mỉm cười trong gương, để thấy lại khí chất của bà hiện lên trên khuôn mặt ấy. Gương mặt của một người phụ nữ, một chiến binh của sự sống, và cũng là gương mặt cuối cùng mà nhiều người được thấy trước khi họ được dẫn dắt nhẹ nhàng về phía cái chết, tay nắm chặt tay bà. Angel. Đúng như con người thật của bà vậy.