Anna Hà Lan 2
Tui ngửi thấy mùi “Inis” ở một cửa hàng quà tặng tại Ireland. Lúc đầu tui cứ tưởng thời tiết bên đó sẽ lạnh và mưa lắm, đúng là hai ngày đầu thì y như vậy thật, nhưng sau đó trời lại đẹp cực, tầm 22°C, thỉnh thoảng có mưa rào nhẹ thôi chứ chẳng cần đến cái áo mưa tui lỉnh kỉnh mang theo luôn. Thế nên lúc tui - một đứa khách du lịch mồ hôi nhễ nhại, người ngợm hơi “mùi” - ngửi thấy “Inis”, tui thấy nó cứ giống mấy dòng “Cool Water” hồi thập niên 90 ấy. Tui cũng sợ mang qua hải quan rắc rối nên thôi không mua. Với lại tui thấy mùi này cũng kiểu giống mấy dòng hương nước biển (blue aquatic) phổ biến khác như Avon Haiku “Reflection” thôi. Dùng thì dễ, không gây khó chịu, kiểu unisex rõ rệt, nhưng mà nó chẳng làm tui liên tưởng gì đến cảnh sắc Ireland cả. Để mà gọi là mùi hương của Ireland, tui nghĩ nó phải có chút gì đó của mùi đất sau mưa (petrichor), kiểu mùi đất ẩm ướt, rồi thêm chút gì đó bí ẩn như mấy tàn tích nhà thờ bỏ hoang ấy. Nghe thì có vẻ bất khả thi nhỉ? Nói chung là Inis không phải một mùi hương tệ, chỉ là nó chưa lột tả được cái hồn mà cái tên của nó gợi lên thôi.