Nói thẳng luôn là mình không mặn mà lắm với Lavs. Từ lúc ra mắt, em này nhận về đủ thứ ý kiến, từ khen nức nở đến kiểu "thì sao?". Thậm chí một người bạn mình - vốn cực kỳ mê mùi nhang giống mình - còn bảo là chẳng thấy ấn tượng gì cả, làm mình cứ ngỡ là ông ấy nhận nhầm mẫu thử vì thấy em này đang hot rần rần. Với mình, Lavs có vài điểm ổn, nhưng chưa đủ để làm mình đổ gục.
Thú thật, trước khi gọi đây là mùi nhang, mình thấy nó giống một mùi sạch sẽ kiểu xà phòng, thiên hướng xanh và có chút gì đó hơi kim loại. Nó sạch kiểu như nước tẩy rửa ấy, nhưng là kiểu sạch của mùi bột giặt hay nước xả vải hơn là kiểu sạch kiểu xà phòng tắm. Nó có vị đắng và kim loại, nhưng vẫn nằm ở mức chấp nhận được chứ không bị quá gắt. Cái "linh hồn" ở đây là một loại aldehyde (C12 MNA) thường thấy trong các mùi nhang hoặc mấy sản phẩm tẩy rửa mùi thông. Trong Lavs, nốt này được dùng khá đậm để tạo cảm giác sạch sẽ và tăng chất xanh/kim loại. Nếu dùng quá tay thì dễ biến thành mùi "nước hoa xịt xe hơi mùi thông" ngay, nhưng may là nhà làm hương đã khéo léo dùng thêm nhựa frankincense và elemi để làm dịu đi cái sự sắc lẹm đó.
Trong vài tiếng đầu, mình thấy Lavs bị quá chua và quá nồng mùi kim loại, đến mức chỉ muốn đi rửa sạch cho xong. Nhưng sau đó, mùi sẽ dịu lại, để lộ ra một lớp nền hổ phách rất ổn, kiểu kết hợp giữa ambrox và các nốt nhựa cây mượt mà. Lúc này, Lavs giống như một mùi nhang bền mùi, sạch sẽ nhưng không còn bị gắt bởi aldehyde nữa. Mình hiểu tại sao ngày xưa người ta hay dùng kiểu mùi này để xịt phòng hay xịt quần áo, nhưng để gọi là một chai nước hoa mùi nhang "đáng để xịt lên người" thì mình chưa thấy thuyết phục. Nó chẳng có chút khói, hoa, gỗ hay sự ma mị, kịch tính nào cả – chỉ đơn giản là một mùi nhang sạch sẽ pha chút kim loại thôi. Vấn đề là phải mất cả mấy tiếng đồng hồ thì nó mới chuyển sang giai đoạn đó được.
So với các dòng cùng phong cách, chính cái sự "sạch sẽ" này là điểm khiến Lavs khác biệt. Mình đã dùng em này liên tục trong hai ngày, và ngay cả trong thời tiết nóng thì nó vẫn giữ được độ mát mẻ. Dù có chiều sâu nhưng em này cũng chứa khá nhiều nốt tổng hợp. Điều này không hẳn là xấu, nhưng nó khiến mùi hương không thể vươn tầm lên được như Bois d’Encens hay Avignon. Thậm chí, mình còn thấy bản của Jo Malone mới ra có vẻ mượt mà hơn. Khi so trực tiếp với Avignon, mình vẫn nghiêng về Avignon hơn vì nốt patchouli ở đó tạo ra sự tương phản đất cực kỳ hợp với cái vị đắng của C12. Lavs thì không có sự tương phản đó. Tóm lại, mình không ghét Lavs, cũng không bảo nó tệ, nhưng nếu muốn tìm mùi nhang thì ngoài kia có quá nhiều lựa chọn tốt hơn như Sahara Noir hay Avignon. Mình cũng khá vui vì đã được trải nghiệm em này, nhưng cuối cùng thì nó vẫn không làm mình thấy rung động.