Nó có một cái accord cực kỳ độc lạ, kiểu như vừa ăn một cú đấm móc đầy máu vào miệng vậy. Tui là dân võ nên tui cam đoan là nó chuẩn không cần chỉnh luôn. Cảm giác như đang cắn vào thịt của một con thú săn mồi rồi nếm được vị máu hòa lẫn với mùi xạ hương động vật bẩn bẩn và mùi lông thú khét lẹt. Rồi máu cũng khô dần, chỉ còn lại chút dư vị kim loại, nhường chỗ cho mùi da thuộc động vật tỏa sáng. Một mùi da thuộc cực đẹp từ castoreum, khói styrax và được điểm xuyết bởi hoa cỏ kiểu Tây Ban Nha. Cái chất da này không phải kiểu hoa cỏ thông thường (không có diên vĩ, violet hay nghệ tây đâu), mà nó mang cái chất hóa học (isobutyl quinoline) hay dùng trong mấy loại nước hoa da thuộc nhân tạo hiện đại, nhưng nhờ có đủ ba khía cạnh của da thật nên tui thấy nó chẳng hề bị mùi hóa học chút nào. Sau khoảng ba tiếng nữa, các nốt hoa sẽ chiếm sóng, tạo nên một giai đoạn độc nhất để kết thúc cái sự "điên rồ" này. Tui không phải chuyên gia về hoa nên không tả kỹ được, chỉ biết là nó chuyển sang tông hoa thôi.
Tui sẽ đề xuất em này cho ai? Cho mấy ông bà nào bị điên, hay mấy người thấy cuộc sống thường nhật chán ngắt, hay kiểu ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo, nhìn đâu cũng thấy xám xịt ấy? Hay mấy người có sở thích ngầm là thích cảm giác bị thương (hoặc thích công khai luôn)? Nếu bạn thấy mình là một kẻ lập dị và nghĩ rằng chẳng có nước hoa nào dành cho mình, thì đây, nó đây! Bạn phải cực kỳ mê mùi da thuộc động vật và mùi máu kim loại nhé.
Tui đã nói rồi, cảm giác như mình là kẻ săn mồi đang ăn thịt một con thú khác vậy: một cú cắn, một bữa tiệc và một giấc ngủ trưa trong vườn. Tui hình dung người xịt mùi này là một người cực kỳ điên rồ, kiểu thông minh một cách nguy hiểm, một kẻ đánh đấm tinh tế, kiểu người hai mặt, vừa gây ra đau đớn vừa chăm sóc hậu kỳ, một nữ vương dominatrix hay một nghệ sĩ. Nói ngắn gọn là kiểu như Marquis de Sade hay Elizabeth Bathory vậy. Cấu trúc mùi theo mũi tui là: máu ở tầng trên, da thuộc động vật ở giữa và hoa cỏ sâu ở tầng đáy. Mùi ban đầu rất gắt, rồi cứ mỗi 2-3 tiếng lại chuyển sang một cấp độ mới, độ tỏa hương giảm dần từ mạnh sang vừa, rồi cuối cùng chỉ còn thoang thoảng trên da thôi.
Về cá nhân tui: Tui mê em này chết đi được. Có nhiều mùi lạ được gọi là niche (chỉ dành cho số ít), nhưng em này chính là "chân ái" của tui. Nó không hẳn là được chế tác một cách hoàn hảo, nhưng cái "vị" của nó khiến người ta không thể quên được, giống như nguồn máu duy nhất dành cho một Dracula đang khát cả đời vậy, ngon cực kỳ. Đây là chai tui thích nhất nhà Unum. Tui không xịt em này thường xuyên bằng chai "Io Non Ho Mani Che Mi Accarezzino il Volto", nhưng mỗi lần dùng là tui thấy mình như đang sống thật sự vậy. Yêu cực kỳ luôn!