Không hiểu sao tui cứ bị cái nhà Ex Idolo này mê mẩn ấy, dù tui là dân nghiện nước hoa và hay đi review rồi. Nhà này có vẻ cực kỳ kỹ tính trong khâu sáng tạo, đến mức cả bộ sưu tập của họ mới chỉ có đúng hai chai thôi: Thirty-Three và Ryder. Creative Director là Matthew Zhuk, mà tui cũng không rõ ổng có kiêm luôn vai trò nhà chế tác không nữa. Họ ở khu Mayfair, London.
Về Thirty-Three thì nốt đầu có tiêu đen nhẹ, quýt đường và caoutchouc (một loại cao su chưa lưu hóa). Nốt giữa có trà trắng Trung Hoa, hồng Trung Hoa, hồng Taif, diên tiền thảo và thép Damascus (cái nốt này hơi mơ hồ – tui không chắc là họ đang ám chỉ hợp chất damascenones tạo nên mùi hoa hồng hay là thép thật, vì tui chẳng thấy mùi kim loại nào ở đây cả). Nốt cuối là trầm hương cổ cực hiếm, hoắc hương lâu năm và heliotropin.
Đi theo hướng oud-rose thì hơi khó vì thị trường này bão hòa quá rồi. Nhưng càng ngửi tui càng thấy nể. Cấu trúc của nó đúng kiểu rose-oud truyền thống thôi. Nghe đồn là phần trầm hương này được ủ suốt 33 năm, từ tận năm 1980 mới dùng để làm ra chai này vào năm 2013.
Nhưng cái làm tui mê nhất là mấy nốt ở tầng hương cuối. Đầu tiên là chút tiêu đen cay nhẹ giúp mùi hương có độ bay bổng. Rồi có cả chút vỏ quýt đường nữa, nó không làm chai này bị mùi cam chanh đâu, mà chỉ tạo ra một chút vị trái cây nhẹ nhàng, tinh tế mà không hề bị ngọt quá. Cuối cùng là nốt caoutchouc bổ trợ cho trầm hương cực đỉnh. Nghe tên cao su tưởng sẽ nồng hay khó chịu, nhưng không hề, nó chỉ giúp mùi trầm có thêm một chút cảm giác vừa béo ngậy vừa hơi chua nhẹ, một trải nghiệm mà tui chưa từng thấy ở các dòng rose-oud khác. Khi bay hết thì nó để lại mùi hoắc hương kiểu gỗ và thảo mộc. Nói chung là chai này không hề quá nữ tính đâu (trừ khi mấy bà là kiểu người cổ hủ và nghĩ rằng cứ có hoa hồng là chỉ dành cho phụ nữ). Nếu xét theo chuẩn truyền thống thì nó hơi thiên nam, nhưng thực ra ai xịt cũng ổn hết.
Chai này có size 30ml giá 120 USD. Dù giá này tính ra cũng rẻ (tầm 4 USD/ml) nhưng mùi trầm hương nghe thật dã man. Nếu là loại nước hoa khác thì giá này có thể làm tui rén, nhưng với hai nguyên liệu đắt đỏ là hồng và trầm, cộng với chất lượng đỉnh cao thế này, tui nghĩ Ex Idolo có hét giá gấp đôi chắc dân chơi trầm hương cũng chẳng mảy may thắc mắc đâu.
Nếu vẫn thấy giá hơi cao thì tui gợi ý mấy bà thử so sánh nó với Gold Rose Oudh của Tiziana Terenzi xem. Hai em này khác nhau rất tinh tế, phải ngửi kỹ vài phút mới thấy được. Tui còn nghi là con Tiziana Terenzi giá 165 USD cho 100ml kia cũng chẳng dùng trầm thật đâu, nhưng dù sao thì nó cũng là một bản dupe cực tốt. Con Tiziana Terenzi bám lâu hơn, còn Thirty-Three thì tầm 5 đến 7 tiếng thôi. Nếu mấy bà đã ngán mấy mùi rose-oud rồi mà vẫn còn "lụy" chúng nó như tui thì nhất định phải thử em này nha. Có gì đó mê hoặc lắm luôn á.
À, nói thêm một chút (dù hơi lạc đề tí): Trong khi Thirty-Three là một sự khai sáng về dòng rose-oud thì tui phải nói thật là chai Ryder còn lại của nhà này làm tui thất vọng tràn trề. Thấy trên mạng khen nức nở là mùi hổ phách đậm đà, bám tận 12 tiếng, mà tui xịt lên da thì chẳng thấy "đậm đà" chỗ nào cả. Nó giống hệt mùi Ambre Sultan của Serge Lutens – kiểu hổ phách nồng mùi gỗ tuyết tùng, có chút vani và labdanum, nhưng chủ yếu là một cú nổ mùi gọt bút chì. Tệ hơn là độ tỏa hương và lưu hương, xịt xong cái là gần như biến mất luôn. Tui có để lại bình luận hỏi xem có ai bị giống tui không, tui cũng tự nhủ có khi do tui bị mất khứu giác với mùi này thôi, dù chuyện đó hiếm khi xảy ra. Nếu ai có ý kiến gì về Thirty-Three hay Ryder thì cứ nhắn tui nhé, vì có khi tui không thấy được mấy bình luận trên bảng đánh giá này đâu.