Người dùng ẩn danh
Tôi quay lại để review chai này sau một thời gian xịt thử. Có thể người ta sẽ phủ nhận, nhưng giữa những tiếng thì thầm, ai cũng cảm nhận được điều đó: một thứ gì đó đang chuyển động trong bóng tối, một thứ gì đó to lớn và không thể thấu hiểu. Giống như cảm giác bạn đang chen chúc trên phố sau một buổi lễ, nơi những lời giáo huấn chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nơi từng có tâm linh, giờ chỉ còn là một khoảng trống rỗng. Đêm đến, người ta lại cố tìm kiếm một dấu hiệu nào đó trong cái hư vô sâu thẳm ấy. Bạn sinh ra ở một nơi không còn tồn tại trên bản đồ, và làn khói hương bay ra khỏi những cánh cửa nặng nề, bao trùm lấy tất cả mọi thứ. Đằng sau những gì bạn từng coi là sự thật, chẳng còn gì cả. Bạn chẳng cảm thấy gì hết. Như một cỗ máy vô hồn, bạn vẫn cứ tiếp tục tham gia các nghi lễ như một thói quen. Bạn bám lấy tôn giáo như một điểm tựa duy nhất. Trong những buổi lễ đó, mùi hương của mọi người quyện vào nhau, tạo thành một lớp màn ngột ngạt. Và mùi của chính bạn cũng hòa vào đó: gỗ tuyết tùng, long não, lanolin. Giống như mùi của một chiếc áo len cũ kỹ bị nhét vội vào rương, vì bạn chẳng còn tiền để mua cái mới. Đối lập với cảm giác sợ hãi bủa vây đó là mùi aftershave sạch sẽ, mùi đồ da, mùi xà phòng thơm. Chúng được dùng như một lớp mặt nạ của sự chuẩn mực, một nghi thức khác để duy trì những giá trị cũ. Có lẽ đó chỉ là một lớp vỏ mỏng manh che đậy sự thật rằng nền văn minh này chỉ là một lâu đài cát sắp bị lật đổ bởi những bản năng nguyên thủy. Hoặc tệ hơn, nó là một tấm áo vô trùng che giấu thứ gì đó đang rình rập sau bức màn nhân tính. Bất chợt, mọi thứ im bặt và đèn tắt phụt. Ngọn lửa vụt tắt, chỉ còn lại bóng tối. Và rồi, bạn có thể ngửi thấy mùi lưu huỳnh. Mùi ngọt lịm của phenol.