Wendy Gia Trương
Mở đầu là một "cú nổ" khổng lồ, nồng nàn hơi men của rượu cognac, hòa quyện cùng cam bergamot và nốt trầm oud mang hương hoa cúc xanh hơi cay. Mùi hương lúc này vừa sắc sảo, vừa đậm chất dược liệu, xộc thẳng lên mũi một cách đầy dữ dội. Thậm chí, lúc mới xịt, tôi cảm giác như mũi và cổ họng mình bị bỏng rát, khiến tôi phải giật mình né xa cổ tay mình. Tuy nhiên, mùi hương dần trở nên dễ chịu hơn nhờ sự xuất hiện của vani và những nốt hoa hồng phảng phất hương phấn. Gỗ đàn hương cũng góp phần làm dịu đi những góc cạnh cứng nhắc, khiến tổng thể không còn quá gai góc hay sắc cạnh. Khi hương thơm lắng xuống, tôi cảm nhận rõ mùi khói, gợi nhắc đến một chiếc gạt tàn mạ vàng theo phong cách Art Nouveau, đầy rẫy tàn thuốc và những mẩu thuốc lá thừa. Tôi có thể hình dung ra cảnh một điếu thuốc nữa vừa bị dập tắt, những làn khói mỏng manh xoắn xuýt bay lên, vương vấn trong ánh bình minh. Những vị khách sau đêm tiệc nằm rã rời khắp nơi trong một phòng chờ với nội thất xa hoa, phóng túng. Họ nằm dài trên những món đồ nội thất cầu kỳ, cuộn mình trong những tấm lông thú đắt tiền để cố chợp mắt. Mái tóc họ rối bời, những bộ quần áo nhung lụa nồng nặc mùi rượu, mùi mồ hôi của đêm qua, cùng với khói thuốc và hương trầm đã "vui vẻ" cùng họ suốt cả đêm dài.