Người dùng ẩn danh
Ngày đầu tui thử La Belle Saison, thề là cảm giác hoài niệm nó ập đến mạnh tới mức tui phải ngồi thụp xuống luôn. Tự nhiên trong đầu tui hiện ra mấy câu đầu bài thơ "The Waste Land" của T.S. Elliot. Cứ đọc 4 câu đầu là hiểu tui đang cảm thấy gì khi xịt em này: "Tháng Tư là tháng nghiệt ngã nhất, khi những nhành tử đinh hương nảy mầm từ vùng đất chết, trộn lẫn ký ức và khát khao, đánh thức những rễ cây uể oải bằng cơn mưa xuân." Tui mê mùi này xỉu vì những cảm xúc mà nó khơi gợi. Mùi tử đinh hương tươi rói, đậm đặc, kiểu như đang ở độ rực rỡ nhất vậy đó. Vừa hoa, vừa ấm, có chút gia vị, béo ngậy, đậm đà và ngọt lịm mùi mật ong. Gây nghiện thực sự! Trên da tui thì mùi này khá ổn định trong tầm 6-8 tiếng đầu, cứ thoang thoảng tử đinh hương với mật ong gia vị. Mùi lá violet với cam bergamot tạo cảm giác như mấy cái cành cây tươi vừa bị bẻ gãy. Heliotrope làm cho mùi sáp ong thêm mượt, còn styrax, acacia với gỗ đàn hương thì mang lại cảm giác siêu thực về gỗ ẩm sau mưa và mặt đất sũng nước mùa xuân sau kỳ tan băng. Cuối cùng là hoa nhài sambac với hồi kết nối mọi thứ lại thành một tổng thể ấm áp, nồng nàn. Đúng kiểu ngôn ngữ của mùa xuân, ngắn gọn mà đầy đủ. À, tui còn cảm nhận được chút hương vanilla dù trong bảng thành phần không hề có. Hồi tui còn teen, tui học ở Tervuren, Bỉ. Ở đó mưa suốt, nhất là mùa xuân. Tui nhớ có lần tui với một người bạn đã có nụ hôn đầu tiên siêu ngọt ngào, ngây ngô và vụng về sau một bụi tử đinh hương khổng lồ cuối vườn nhà ba mẹ. Lúc đó là tầm tháng Tư hoặc tháng Năm, bụi hoa trĩu nặng những chùm hoa hình nón. Giày đi học thì trượt trong bùn, mũi với ngón tay thì lạnh ngắt vì mưa phùn, nhưng người tui thì nóng ran trong chiếc áo len vì tim đập thình thịch. Tui cứ cười khúc khích mãi, hai đứa cứ phải ngồi xổm xuống để không bị ai thấy. Mùi của La Belle Saison làm tui nhớ lại buổi chiều hôm đó rõ mồn một, chân thực đến mức như tui đang quay lại đó vậy. Đứng sau bức tường hoa tử đinh hương ẩm ướt, lóng ngóng gạt mấy cành cây ra, vừa sợ bị ngã chổng vó xuống bùn, vừa hồi hộp lo lắng, chẳng biết gì về những chuyện sau nụ hôn, chỉ mải mê nghĩ xem phải nghiêng đầu hướng nào để không bị chạm mũi vào nhau. Nhớ cái thời mà nụ hôn là tất cả không? Chẳng mong đợi gì hơn ngoài việc môi chạm môi. Cái thời mà nắm tay thôi cũng thấy gợi cảm, và một nụ hôn nhẹ nhàng cũng đủ là thiên đường. Chuyện của nhiều năm trước rồi!























