Kelly Tuyết Hạnh
Nghe cái tên là tui tưởng nó phải kiểu gì đó gai góc, hoang dại lắm, ai dè lại là một em đào hồng cực kỳ "ngoan". Tầm 4 tiếng là mùi bắt đầu chững lại, chuyển sang kiểu hoa cỏ vintage – giống như một bó hoa vừa mới bắt đầu khô ấy. Tui vốn muốn tìm mấy cái nốt da thuộc mềm mượt, hơi hướng mùi đất mà tui hay thấy ở mùi da lộn, nhưng mà không thấy đâu hết. Con Rock the Myrrh có nốt da lộn rõ hơn hẳn, dù nó cũng chẳng được ghi là nốt chính. Nhưng mà dù Fleur du Mal có là gì đi nữa thì mùi này nghe "giàu" xỉu. Không phải kiểu quiet luxury đâu, mà là vibe "old money" thứ thiệt luôn. Độ lưu hương: trên vải ít nhất là 7 tiếng, nhưng mà tui thì chịu không nổi nữa rồi. Ít nhất thì dòng DvN này có vẻ được thiết kế để lưu hương siêu lâu. Cảm giác khi xịt: Kiểu như bà là người cuốn hút nhất tại buổi đấu giá Sotheby’s vậy. Bức tranh Vermeer vừa được tìm thấy á? Chắc chắn thuộc về bà. Cái bình yuhuchunping thời nhà Thanh kia nữa? Cứ coi như đã nằm gọn trong tay bà rồi. Mấy đứa nhà giàu mới nổi cứ xì xào về bà đi, kệ họ. Bà chỉ thấy tội nghiệp họ thôi, vì chẳng có ai trong số đó sở hữu nổi một quả trứng Faberge đâu. Tóm lại là: một em đào đẹp lộng lẫy nhưng... không ăn được 🍑💸