Khánh Thu Ông
Tôi đã xịt em này thỉnh thoảng từ mùa đông năm ngoái đến giờ mà vẫn chưa thực sự "chạm" được vào cốt lõi của nó, vì em này quá mạnh. Nói thật là tôi vẫn chưa hiểu hết về nó, ngoài việc nó chiếm trọn sự chú ý và làm mũi tôi bị choáng ngợp. Để dùng được, tôi chỉ dám xịt đúng một nhát rồi đợi cái mùi hương bùng nổ ban đầu qua đi, chứ không là "mù mũi" luôn. Có lần tôi lỡ tay xịt tận ba nhát, thế là phải đi tắm lại mà hôm sau mùi vẫn còn vương trên da với tóc, nên mọi người cẩn thận nếu có định xịt lên tóc nhé. Có lẽ tôi vẫn chưa hiểu hết bản chất của Vetyverio, nhưng tôi luôn thấy tò mò về nó. Đây cũng là trải nghiệm duy nhất của tôi với hương cỏ vetiver, nên tôi cứ thong thả thôi, không vội vã tìm hiểu hết mọi thứ (dù dạo này tôi bắt đầu thấy tò mò về Terre d'H. hơn). Tôi chẳng thể phân biệt nổi từng nốt hương riêng biệt giữa cái sức mạnh tỏa ra đó, nhưng sau một lúc – nếu nó không làm tôi đau đầu (nhớ nhé, hãy bắt đầu với một nhát thôi) – tôi sẽ cảm nhận được một mùi hương đất ấm, mùi nhang trầm, rất thơm kiểu gỗ cây đầy nhựa với chút ngọt thanh của nhựa cây. Đôi khi tôi còn thấy cả chút gì đó tươi mát, có thể là nốt xanh lá nữa. Nhưng nhìn chung, Vetyverio quá mạnh và quá bám dai để tôi có thể dùng thường xuyên và hiểu rõ nó hơn. Dù vậy, tôi vẫn chưa bỏ cuộc với em này, không giống như Cabochard – một mùi hương mạnh mẽ theo kiểu thú vị khác mà cuối cùng tôi đã phải "đầu hàng" sau bao lần thử. Ngày hôm sau, sau khi tắm xong tôi lại ngửi thấy mùi hương ấy vương trên tóc (một mùi hoa hồng thoang thoảng), thế là tôi quyết định dùng em nó tiếp. Tôi thực sự kinh ngạc trước độ đậm đà của mùi hương này, nó khiến tôi không thể nào quên được sự phức tạp của nó. Hôm nay, tôi thích cảm giác mình đang chuyển động, luôn tò mò và đầy cảm hứng. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc đây không phải là mùi hương dành cho những lúc bạn muốn quên đi thế giới hay chỉ muốn "nằm lười đọc sách". Tôi cũng đang tính mua thêm bản EDT để xem chúng khác hay giống nhau thế nào. Và giờ thì... tôi nhận ra mình yêu Diptyque vì chúng không chỉ kể chuyện, mà chúng đưa tôi đến một nơi nào đó khác. Đó chính là điều tôi tìm kiếm ở một chai nước hoa: một cuộc hành trình. Nửa đêm rồi. À, hóa ra đây chính là thứ ở lại với tôi! Chính là nốt hoa hồng! Tôi phải nói là dù tôi có dùng L’OmbreDL mà chẳng thấy thích chút nào, thì Vetyverio vẫn làm tốt hơn nhiều. Hoa hồng ở đây rất gần với da, và quan trọng hơn là đôi khi nó cứ "trốn" tôi vậy. Tôi có cảm giác giống hệt như khi ngửi hoa hồng thật: càng cố hít thật sâu để lưu giữ mùi hương vào phổi "để dành", thì mũi tôi lại càng bị lờn đi (hay là hoa hồng mất mùi nhỉ?). Loài hoa này không muốn bị bắt giữ hay giam cầm. Bạn chỉ cần để nó thực hiện phép màu theo cách mà nó muốn. Giống như những gì Saint-Exupéry đã dạy chúng ta vậy.