Chuyện tình của mình với em này đúng kiểu "từ kẻ thù thành người yêu" luôn, mà có khi là yêu nhau cả đời mất. Nghĩ đến cảnh sắp tới lại được xịt Tempo lên cổ tay rồi tận hưởng cảm giác được nhắc nhở về một khoản đầu tư cực kỳ xứng đáng là mình lại thấy phấn khích rồi. Mà thật sự là mình không thể rời mắt khỏi mấy cái chai của Diptyque được, mê xỉu.
Lúc đầu mình ghét Tempo lắm. Thấy mùi patchouli thì nồng, sage thì hắc, còn mate thì cứ kiểu gì ấy, khó chịu cực. Mình còn thấy hơi tự ái vì sao Tempo không dễ chiều như Philosykos hay Eau Duelle, và tại sao trải nghiệm thứ ba với Diptyque lại không phải là "yêu từ cái nhìn đầu tiên". Thế là mình dỗi, không quay lại trong mấy tháng liền (vì lý do khách quan thôi nhé, mình không có drama đâu). Xong rồi mình quên bẵng đi, chỉ còn nhớ mỗi cái chai đẹp quá, thế là lại quay lại xem có "ép" bản thân chi tiền thêm lần nữa cho một mùi hương mà mình nghĩ là không đến nỗi nào không.
Và hóa ra nó không hề tệ, mà là cực kỳ tuyệt vời, thậm chí còn đỉnh hơn cả trí nhớ của mình. Mình bị mê mẩn luôn, chẳng hiểu sao lúc đầu lại ghét nó nữa. Bản chất của Tempo hơi có chút mùi thuốc và mùi đất. Mùi patchouli thì thơm, kiểu xanh xanh và hơi ngọt, nhưng không bị kiểu hóa học khó chịu đâu. Vị đắng nhẹ từ trà và mùi sage đậm đà giúp mọi thứ quyện lại với nhau cực kỳ hoàn hảo. Càng về sau, các tầng hương càng hiện rõ hơn một cách rất tinh tế. Patchouli mất đi cái vẻ "thuốc" ban đầu, trở nên mềm mại và tôn da cực kỳ. Nó không hề bẩn, nhưng mà nó "bẩn" một cách rất cuốn. Trên quần áo, sau khoảng 18 tiếng, nó thực sự giống mùi đất luôn. Nghe hơi buồn cười nhưng nó giống mùi đất thật sự. Hồi trước mình làm trong lab, có làm việc với vi khuẩn Streptomyces – loại vi khuẩn tạo nên mùi đất đặc trưng ấy. Và đoán xem, phần còn lại của Tempo thơm y hệt mùi vi khuẩn đó luôn. Mình không hề thấy ghê đâu, ngược lại còn thấy ấn tượng cực kỳ.
Chốt lại là 10/10 cho mùi hương, độ lưu hương 9/10 và độ tỏa 8/10. Còn cái chai thì 10/10 luôn. Trời ạ.