Chào mọi người, mình muốn chia sẻ chút quan điểm cá nhân về 10 sản phẩm mới nhất trong bộ sưu tập Private Collection của Dior, bao gồm cả Purple Oud và Santal Noir. Mình tôn trọng ý kiến của mọi người, còn đây là cảm nhận hoàn toàn dựa trên khứu giác của mình nhé.
Bắt đầu với cả hai em Purple Oud (PO) và Santal Noir (SN) nha. Hai em này mùi khác hẳn nhau và mình thấy chúng khá mới mẻ so với bộ sưu tập của Dior, đặc biệt là PO.
Purple Oud chắc chắn là mùi Oud rồi, không lẫn đi đâu được, và có cả nốt cam nữa. Mùi này mang lại cảm giác mới mẻ cho nhà Dior nhưng không phải là quá lạ lẫm trên thị trường. Nó làm mình liên tưởng đến một trong những dòng bán chạy nhất của Chanel Private Collection, kiểu giống Sycamore khoảng 70% ấy. Nên mình đoán là em này sẽ bán chạy lắm đây.
Ngược lại, Santal Noir thì không hẳn là mùi mới, dù lúc mới xịt thì có vẻ vậy. Em này có gỗ đàn hương, xạ hương và một nốt ngọt kiểu hổ phách. Mình thấy hổ phách đang bị lạm dụng quá, dù mình cũng thích mùi ngọt. Là một người khá sành về xạ hương, mình cảm giác xạ hương trong em này "có vẻ" không được chất lượng cho lắm. Mùi này giống sự kết hợp giữa Ambre Nuit và Fève Délicieuse. Mình đoán em này cũng sẽ hot vì nhiều người mê Ambre Nuit mà.
Cả hai em này đều bám lâu hơn 8 sản phẩm ra mắt năm 2018, nhưng tất nhiên là không thể bền bằng Oud Ispahan được.
Nói nhanh về 8 em còn lại nhé. Thú thật là chúng không hợp gu mình lắm. Mình cảm giác như Francois đang lặp lại chính mình vậy. Mỗi mùi mới ra đều là "bản remix" từ những dòng cũ của Dior với một chút thay đổi nhỏ. Ví dụ như Tera Bella là bản lặp lại của Portofino nhưng đổi nốt hương, Lucky thì giống Diorisimo nhưng có vẻ thêm nhiều cam bergamot hơn, còn Dioramour thì y hệt Dior Homme. Trong 10 em mới này, mình chỉ thấy có 3 em thực sự mới là Purple Oud, Sakura (mùi cherry) và Savage Balad (mùi sung).
Mình đã kỳ vọng nhiều hơn ở Francois, dù mình vẫn rất tôn trọng những gì ông ấy đã làm từ năm 1947. Lý do mình kỳ vọng cao là vì: Thứ nhất, mình muốn thấy những mùi hương hoàn toàn mới lạ chưa từng có trên thị trường. Thứ hai, thay vì tung ra một lúc 10 mùi, mình mong họ ra mắt 1-2 mùi thật chất lượng thôi. Việc tung ra 10 mùi cùng lúc có vẻ là để "vét" mọi gu khách hàng và tối ưu lợi nhuận thôi (kiểu như Louis Vuitton cũng làm vậy ấy, mà mình thì không thích kiểu công ty đi copy ý tưởng của nhau rồi bán cho khách). Thứ ba, nếu đã làm 10 mùi thì ít nhất cũng nên chia ra 5 mùi nhẹ nhàng và 5 mùi đậm đà để ai cũng dùng được chứ.
Mình thích kiểu ý tưởng như khi Lancôme hay Tom Ford là những hãng đầu tiên tạo ra mùi hương có nốt hạt dẻ chẳng hạn. Mình mong đợi những thứ mới mẻ như vậy. Mình gợi ý là nên bắt đầu đơn giản thôi, kiểu như làm Ylang Ylang với một thành phần nào đó chưa ai khai phá ấy. Hoặc là sự kết hợp giữa Oud, bạch đậu khấu, hoa hồng, hổ phách và một nốt "socola" đặc trưng, hoặc thêm chút cảm giác creamy (mượt như sữa) vào. Còn nếu đã muốn đi theo những mùi hương quen thuộc rồi, thì ít nhất chất lượng phải thật sự cao cấp.
Năm tới mình định bắt đầu làm bộ sưu tập nước hoa quy mô nhỏ của riêng mình. Ý tưởng của mình sẽ khác với các nhà thiết kế hiện nay. Mình muốn làm nước hoa cá nhân hóa, dựa trên 5 đặc điểm riêng biệt của mỗi người. Hy vọng mình sẽ thành công.
Mình vẫn tôn trọng các nhà thiết kế, nhưng dạo gần đây mình không thích việc các hãng cứ phải chạy đua cạnh tranh chỉ để kiếm lời. Cái kiểu tạo ra quá nhiều phiên bản khác nhau của cùng một mùi hương thực chất là chiêu trò marketing thôi. Dior Homme bản Classic đã quá tuyệt và độc bản rồi, vậy cần gì phải làm thêm bản Sport, Cologne hay Intense làm gì? Có lẽ chỉ là để mở rộng tệp khách hàng và tận dụng độ hot của sản phẩm cũ thôi. Và cũng dễ hơn nhiều khi đi "xào nấu" một mùi hương có sẵn thay vì sáng tạo cái mới từ con số 0, như kiểu Dior Sauvage hay Chanel Coco Mademoiselle Intense ấy.
Xin lỗi vì viết hơi dài và mong mọi người thông cảm cho mấy lỗi chính tả của mình nhé. Hy vọng những chia sẻ này sẽ giúp ích cho mọi người. Cảm ơn mọi người!