Gris.
Mở đầu á? Mình chưa từng ngửi thấy cái nốt mở nào giống thế này ở các chai nước hoa khác luôn. Nó có chút gì đó rất đặc biệt, kiểu vừa đậm đà mà lại cực kỳ độc bản. Nếu phải mô tả bằng nốt hương thì đó là rêu sồi, hoa hồng thoang thoảng và một kiểu hương chypre cổ điển. Nhưng nó không chỉ là sự kết hợp giữa rêu hay hoa hồng đâu. Nó mang lại cảm giác sảng khoái, mát lạnh, giống như đang thưởng thức một ly cocktail không cồn vậy. Kiểu như cảm giác "vừa mới tắm xong" hay mùi dầu xả tóc còn vương lại quanh người ấy, nhưng đừng nhầm với mấy cái mùi sữa tắm nam giới đại trà nhé, nó sang hơn nhiều.
Tầng giữa thì mình cực thích cái cảm giác trừu tượng của nó, kiểu mùi hương cứ biến đổi theo thời gian và khơi gợi lên những cảm xúc khác nhau. Với mình, em này đúng nghĩa là một mùi hương trừu tượng, nên mình cũng chẳng buồn phân tích xem mình đang ngửi thấy gì nữa. Cái tên "Gris" nghe cực kỳ hợp, một mùi hương khó định hình nhưng lại rất mượt mà, tinh tế và thanh lịch. Nó làm mình liên tưởng đến một không gian nội thất tối giản tông màu xám trong một phòng chờ sang chảnh, nơi mà bạn chỉ muốn ngồi xuống, thư giãn và quên hết mọi thứ xung quanh. Một cảm giác cực kỳ dễ chịu, giống như đang ngồi ngắm nhìn trời đông dịu dàng qua khung cửa sổ vậy.
Đến lúc hạ màn thì là hoa hồng, nhưng được bao quanh bởi sự mềm mại, sạch sẽ và hơi hướng rừng rậm. Không hề bị ngọt kiểu mứt đâu... mà nó mang sắc thái "xám". Có thể là khô ráo, hoặc là một kiểu mềm mại đầy đẳng cấp (kiểu hoa hồng khô, không phải mùi mốc hay thối đâu, mà là kiểu khô như gia vị ấy). Chẳng có gì quá phô trương cả, chỉ có sự thanh lịch thôi. Nó gợi lên hình ảnh mình đang ngồi trên một chiếc ghế nhung trong một căn phòng thoang thoảng hương hoa tươi, nhưng không hề bị nồng quá mức. Giống như có những đám mây trôi qua, rồi nắng lại chiếu vào phòng, y hệt cái cách mà mùi hương này cứ len lỏi, lúc ẩn lúc hiện vậy.
Mình đã xịt em này cả ngày lẫn đêm, bất kể nóng hay lạnh, và thấy em nó là một mùi hương cực kỳ đa năng, dù mình thấy dùng vào lúc trời mát thì sẽ đẹp hơn. Với chai nước hoa này, mình cứ thấy nó "không phải" cái này mà cũng "chẳng phải" cái kia, và chính cái sự không thể gọi tên đó lại làm nên sự độc bản. Lúc mới ngửi mình suýt chút nữa là bỏ qua em nó rồi, nhưng sau khoảng 4 đến 5 lần xịt thì em nó bỗng trở thành một trong những mùi yêu thích nhất của mình. Đến tận bây giờ, mình vẫn thấy kinh ngạc vì nó quá thơm, nhiều khi cứ phải lắc đầu tự nhủ: "Gris... đúng là Gris".
Sidenote: Mình nghĩ là hầu hết các dòng Prive hay bộ sưu tập độc quyền này đều bị hét giá hơi cao, nếu ai thích tìm tòi thì sẽ có những lựa chọn khác rẻ hơn nhiều.