Thắng Cường Bạch
Nói gì về siêu phẩm Bois D'Argent khi mà bên dưới đã nói hết cả rồi nhỉ? Nếu mà mình trúng số, đổi từ quần jeans áo thun sang mặc suit của Berluti hay Dries Van Noten, mình sẽ mua ngay chai Bois D'Argent size lớn nhất để xịt mỗi ngày. Mùi hương này là sự kết hợp giữa hoa diên vĩ ngậy như bột, hương trầm khô xốp và cả mùi túi xách da sang chảnh nữa. Nó có độ ngọt mật ong vừa đủ để làm dịu đi những góc cạnh sắc sảo, khiến mình cảm giác như một thiên thần nhỏ được nắng hôn lên vậy. Thật sự là nó quá sang chảnh để dùng hàng ngày, nhưng mà trời ơi, mình chưa bao giờ thấy bị thôi thúc muốn ngồi không để tự ngửi mùi cơ thể mình đến thế. Có nhiều chai khác cùng tông nhưng chắc chắn Bois D’Argent vẫn là đỉnh cao nhất của dòng hương gỗ, diên vĩ và phương Đông đầy mờ ảo. Mình nghĩ họ đã dùng thêm vài phân tử mới để tạo nên hiệu ứng cực kỳ thú vị. Nhưng mà, nhạc buồn nổi lên đây: Womp womp womp. Có mấy người cứ thề thốt là em này không hề bị thay đổi công thức hồi năm 2015 khi hãng ra mắt dòng mới. Họ sai rồi, sai quá sai luôn, trừ khi mình đang bị trừng phạt bởi một thế lực tâm linh nào đó mà chỉ toàn được dùng hàng lỗi. Bản gốc từ năm 2010 trở về trước thực sự là cực phẩm. Còn bây giờ, họ cắt bỏ hết mấy nốt hương đầu, lược bỏ cả mật ong và làm độ đậm tỏa giảm đi một nửa kể từ khi ra mắt các dòng như "Lucky", "Holy Peony" hay "Purple Oud". Từ một người cực kỳ mê em này, mình chuyển sang tự hỏi tại sao người ta lại phải trả hơn 20 đô cho một mùi diên vĩ/vanilla nhạt nhẽo và vô vị đến thế. Thật là bi kịch! Tái bút: Mình không trách ai khi để lại đánh giá tệ cho chai này đâu, vì rất có thể là mọi người đang dùng bản đã bị thay đổi công thức rồi. Và nếu là bản đó thì mình sẽ không dành cho nó bất kỳ lời khen ngợi nào như bản gốc đâu.