Tui chưa ngửi bản Bois d'Argent gốc bao giờ, nhưng nghe bảo bản này nó nặng mùi hóa học hơn và không thanh thoát bằng bản cũ. Thấy dân tình review khen cả hai bản rầm rộ nên tui cũng hóng lắm, nhất là mấy cái mô tả kiểu gỗ ngọt mật ong, kem mịn với hổ phách trầm hương. Nhưng mà xịt lên rồi thì tui thấy hơi bị hụt hẫng. Mở đầu có cái mùi nấm gì đó lạ lắm, kiểu hơi thô, xong lại thêm một lớp mùi hổ phách nhân tạo cứ bám dính lấy da cả mấy tiếng đồng hồ. Dù cảm giác nó cũng mềm mại, ấm áp thật đấy, nhưng tui thấy nó cứ khó chịu kiểu gì ấy.
May là về sau mùi ổn hơn chút. Sau một lúc thì tui thấy có mùi hoa diên vĩ phấn phấn, kiểu giống Prada Infusion d'Iris ấy, một kiểu mùi phấn em bé nhẹ nhàng, tinh tế, nhưng mà cái mùi nấm với ambrox vẫn cứ lấn át hết. Nó cũng có chút ngọt nhẹ kiểu giống hạnh nhân, nhưng không hẳn, tui thấy chỉ có nét tương đồng duy nhất với Hypnotic Poison thôi. Đến giai đoạn sau thì mùi trở nên thiên về hướng nhựa cây hơn nhờ có nốt trầm hương, kết hợp với mấy nốt gỗ kiểu thông thơm nhẹ. Có điều nốt trầm hương hơi nhẹ so với kỳ vọng của tui – cái chất hổ phách chủ yếu vẫn là cái mùi nhân tạo lúc nãy, nó cứ bám dai dẳng đến tận cuối cùng luôn.
Độ tỏa hương thì ở mức gần gũi thôi, còn độ lưu hương thì khá lâu. Theo tui thấy thì mùi này hơi thiên hướng nữ tính vì có chút ngọt nhẹ, hợp xịt ban ngày quanh năm, dùng hàng ngày cũng ổn (nếu bỏ qua cái giá hơi chát!). Thú thật là tui kỳ vọng nhiều hơn thế. Mùi này không thực sự hợp với tui (tui chỉ đang nói về bản mới này thôi nhé). Nó là kiểu mùi tuyến tính, nhẹ nhàng, bám dai, mang hơi hướng mấy dòng tổng hợp hiện đại như Cartier XI L'Heure Perdue hay mấy em Escentric Molecules/JHAG. Dù sao thì đây cũng là một mùi hương khá thú vị và sáng tạo, tui hiểu tại sao nhiều người lại thích nó. 3/5.