Patrick Phát
Tôi thấy khá thú vị khi họ liệt kê nốt "animalic" (mùi động vật) vào bảng thành phần, dù là đứng cuối. Chắc là do có hổ phách xám, nhưng với khứu giác của tôi, Ambre Nuit hoàn toàn không có nốt animalic nào cả. Ngược lại, chai Chypré Palatin của MDCI có nốt castoreum cực kỳ rõ rệt nhưng lại chẳng thấy ghi là "animalic" đâu. Cả hai đều là dòng hương hổ phách và nốt hổ phách luôn đứng đầu bảng thành phần. Tôi thích Ambre Nuit, nó xử lý nốt hoa hồng rất tốt (đứng thứ hai trong bảng thành phần). Ở quá nhiều chai nước hoa thiên hướng hoa hồng, cái mùi "jammy" (kiểu hoa hồng mứt) thường làm tôi thấy nó cứ bị nhựa và nhân tạo kiểu gì ấy, như kiểu Portrait of a Lady của Frederic Malle chẳng hạn. Có lẽ nhờ hoa hồng được bao phủ bởi lớp hổ phách đậm đặc như trong Ambre Nuit nên đã tránh được điều đó. Tôi thích hoa hồng trong Ambre Nuit và mấy dòng như Aqua di Parma Colonia. Tuy nhiên, tôi lại nghiêng về Chypre Palatin hơn. Bình thường tôi chẳng thích nốt animalic chút nào, nhưng trong Chypre Palatin thì nó được kiểm soát rất tốt, thậm chí còn tạo thêm một điểm nhấn đặc biệt. Chypre Palatin cực kỳ phức hợp, sang trọng và cổ điển, có nhiều nét tương đồng với một Ambre Nuit ít phức tạp hơn. Tôi vẫn thích Ambre Nuit, nhưng vừa check giá trên web Dior thì thấy 250$ cho hơn 120ml thì rẻ hơn hẳn so với 250$ cho 75ml của Chypre Palatin. Xét về tính nghệ thuật, tôi bị thu hút bởi Chypre Palatin nhiều hơn. Tôi đang dùng Davidoff Leather Blend, một mùi da thuộc và hổ phách, ngay sau khi vừa rửa sạch Ambre Nuit, và tôi thấy thích nó hơn cả Ambre Nuit. Mùi hương cứ thoang thoảng bay lên sau vài tiếng ở giai đoạn drydown mà tôi chẳng cần phải cố ngửi, điều mà Ambre Nuit không làm được cho tôi.