Người dùng ẩn danh
Đậm mùi gỗ luôn! Cảm giác như đang đứng giữa một khu rừng với mùi gỗ mới xẻ bao quanh, hòa quyện cùng hương mật ong ngọt ngào... mmm, mình chấm 8/10 nhé.
Đang tải...


Đăng nhập để bình luận
Đậm mùi gỗ luôn! Cảm giác như đang đứng giữa một khu rừng với mùi gỗ mới xẻ bao quanh, hòa quyện cùng hương mật ong ngọt ngào... mmm, mình chấm 8/10 nhé.
Tui ngửi Lys du Désert ngay từ lúc nó mới ra mắt, rồi không lâu sau là thử luôn Orange Star. Thấy rõ là hai em này có nét giống nhau cực kỳ. Cái nốt hổ phách (ambergris) mặn mặn, kiểu umami trong Orange Star cũng tỏa ra từ Lys du Désert luôn. Cả hai cũng có độ ngọt ở tầng giữa, kiểu không phải ngọt lịm đường hay ngọt kiểu nhựa cây, mà nó kiểu... "Candied Skin™" ấy, mướt mướt da thịt. Nhưng cái giống nhau nhất chính là cái vibe. Cả hai đều có cảm giác như những con sóng, lúc lên lúc xuống, cứ dập dìu nhẹ nhàng thôi. Lúc mới xịt, mùi của cả hai đều dày và bao phủ lấy mình. Nó như một lớp màng bao bọc, lấp đầy cả mũi và đường hô hấp, giống như kiểu một giọt dầu thấm vào giấy vậy, trở thành một phần của cấu trúc luôn. Mà hai em này cũng hay chơi trò trốn tìm lắm nha. Cứ tầm 15 phút sau khi xịt là tui thấy mùi như biến mất hay nhạt đi rồi. Nhưng rồi chỉ một lát sau, mùi hương lại thoang thoảng quay lại, thơm nồng nhưng lại khó tìm vị trí chính xác. Là vẫn còn trên cổ tay? Hay là ở ngay sau lưng? Hay là ở đâu đó trong phòng? Hay là giống như giọt dầu thấm vào giấy, nó đã len lỏi vào tận bên trong mình rồi? Tui thực sự nhận ra sự kết nối khi ngửi lại Lys du Désert sau khi đã thử Noontide Petals. Lys du Désert chính là chiếc cầu nối từ Orange Star sang Noontide Petals, nghe hợp lý cực kỳ. Cứ tưởng tượng cái mùi hoa hồng xạ hương của Noontide Petals nhưng mà không có mấy cái "cánh" aldehyde ấy. Thiếu đi sự bay bổng từ aldehyde, Lys du Désert không có cái tông cao vút, thánh thót như Noontide Petals, nhưng mà nó không hề kém xinh chút nào, Lys du Désert giống như một "Thiên thần trần thế" vậy. LuckyScent đúng là may mắn khi có được mùi hương này. Nói vậy không có ý gì đâu, mà việc chỉ ra sự tương đồng giữa các chai nước hoa thực chất là để thấy được sự sáng tạo của nghệ sĩ. Một chai nước hoa có nét giống với tiền bối và cũng là bước đệm cho hậu duệ sau này chính là dấu hiệu của một tư duy sáng tạo đang tuôn trào. Dù Andy Tauer có vẻ không phải kiểu người thích phô trương, nhưng có ba cú hit liên tiếp như vậy thì đúng là không đùa được đâu. Tui không phải chuyên gia, cũng chẳng rành về cấu trúc mùi hương, nhưng với tư cách là một người dùng, tui thấy sự rõ ràng trong mùi hương của mấy em này giúp trải nghiệm xịt nước hoa trở nên tuyệt vời hơn. Sự rõ ràng không có nghĩa là thiếu công phu, và được chứng kiến cách một nghệ sĩ gọt giũa những ý tưởng cốt lõi của mình thật sự là một niềm vui.
Lúc review chai Lys du Desert, tui chẳng biết tí gì về câu chuyện hay concept đằng sau nó đâu. Tui luôn test nước hoa kiểu "mù" luôn á - kiểu đeo hẳn cái mặt nạ Qantas hạng thương gia để không bị mấy cái chiêu trò marketing, cái chai hay thương hiệu làm ảnh hưởng. Tui chỉ tin vào cái mũi của mình thôi. Ấn tượng đầu tiên là tui thấy mình như đang ở Trung Đông chứ không phải sa mạc LA đâu nha. Tầng hương đầu nghe "ngon" cực kỳ, kiểu muốn ăn luôn ấy. Nào là praline, halva hạnh nhân, siro anh đào rồi vanilla. Tui còn thấy cả vị kẹo Turkish delight phủ bột, nhưng nó được làm dịu lại bởi cái gì đó ấm và khô - chính là gỗ tuyết tùng! Khác hẳn với mấy ông reviewer khác luôn. Tui cũng thích cam bergamot lắm nhưng không thấy nó nổi bật lắm, chắc là nó ẩn mình trong mấy bữa tiệc tối ở Morocco rồi, kiểu như đang giả làm nước hoa cam blossom ấy. Nhưng đừng hiểu lầm nha, đây không phải kiểu mùi trái cây hay ngọt lịm kiểu gourmand đâu. Lys du Desert thiên về tông khô, ấm, mùi gỗ và có chút hương hoa nhẹ nhàng. Nó không quá phô trương mà kiểu "hoa lặng lẽ" giữa sa mạc, làm tui cứ muốn hít hà mãi. Khi mùi hương bắt đầu tỏa ra, hành trình này diễn ra rất êm ái và đi theo một đường thẳng. Càng xịt lâu, tui lại thấy xuất hiện mùi giống như ngăn kéo đựng đồ lụa cũ của bà ngày xưa (kiểu mùi hổ phách và phấn) hòa cùng gỗ tuyết tùng khô. Cảm giác cực kỳ ấm áp và dễ chịu. Có điều, trên da tui thì em này không bám lâu lắm. Trên giấy thử thì có khi được 48 tiếng, nhưng trên da thì hơi chán. Bình thường là tui sẽ né mấy em không bám mùi rồi, nhưng vì cái lúc mới xịt nó mê quá nên tui quất luôn một chai. Tổng kết lại thì em này mang vibe khô khốc, bụi bặm nhưng lại rất nhẹ nhàng, giống như một cô nàng cao bồi lầm lì vậy. Nếu xét về mùi thì xứng đáng 9/10, nhưng vì độ lưu hương kém, cứ vài tiếng lại phải xịt thêm nên tui chấm 6.5/10 thôi.
Năm ra mắt
2012
Độ lưu hương
từ 6 - 12 giờ
Phong cách
Thanh lịch
Độ tuổi
25-50
Độ tỏa hương
30 - 60cm
Dịp sử dụng
Mùa Thu & Đông
Nhà pha chế: Andy Tauer
Hương đầu: Cam Bergamot
Hương giữa: Hoa ly xanh, Hoa hồng
Hương cuối: Long diên hương, Gỗ tuyết tùng, Rễ Diên Vĩ, nhựa Labdanum