Trước hết, tôi phải cảm ơn người bạn tuyệt vời Justin đã cho tôi cơ hội được trải nghiệm mùi hương này. Tôi cực kỳ thích cảm giác được rời xa sự xô bồ của thành phố để thực sự hòa mình vào thiên nhiên. Mỗi lần lên đây, tôi lại nhớ tại sao mình lại mua căn cabin này. Rời khỏi hơi ấm của người thương và chiếc giường chung, tôi bước ra ngoài trong bầu không khí se lạnh của buổi sớm mai, cảm nhận rõ dư vị của đống lửa trại đêm qua. Mùi hương sạch sẽ, đầy khói của những lá thông đang cháy âm ỉ quyện trong làn sương nhẹ bao phủ lấy khu rừng hùng vĩ. Khi đi sâu vào giữa những hàng thông và tuyết tùng, tôi còn thưởng thức một chút bưởi cho bữa sáng. Cái cảm giác cắn vào lớp vỏ vàng ấy đôi khi vẫn làm tôi hơi nhăn mặt, nhưng sự đối lập giữa lớp vỏ bóng loáng, thô ráp và phần cùi trắng mềm mại khiến hương vị ấy cứ vương vấn mãi. Tôi bóc lớp vỏ dày để tìm kiếm phần thịt quả mọng nước, vừa tươi mát vừa có chút đắng đặc trưng. Chẳng thể nào ăn một cách lịch lãm được, nước bưởi cứ thế thấm vào râu và dính lên ngón tay, như một lời nhắc nhở về cái vị ngọt đắng ấy suốt cả ngày.
Tiếp đó, khi tôi đi sâu hơn vào thiên nhiên, những giọt nước mặn mòi chạm vào lớp lá thông dưới gốc cây, một làn hương ấm áp, nồng nàn đầy vẻ nam tính và hơi hướng animalic bốc lên từ mặt đất ẩm ướt, mơn trớn khứu giác của tôi. Thú thật, tôi chẳng thấy khó chịu chút nào. Khi ra đến khoảng trống, tôi cảm nhận được nắng ấm trên lưng. Xa xa là tiếng cưa máy đang làm việc. Một làn gió nhẹ mang theo mùi hương đa tầng: đó là mùi ngọt ngào, tươi mọng của nhựa cây mới đổ xuống, hòa quyện cùng làn khói khô và cay nồng của gỗ khi lưỡi cưa chạm vào. Một mùi hương thật tuyệt vời, có chút tông balsamic nhựa cây nồng nàn như rượu, đặc trưng của vùng này. Chừng nào tiếng máy cưa còn vang vọng, thì không khí nơi đây vẫn sẽ tràn ngập bản giao hưởng của gỗ tuyết tùng.
Trời bắt đầu ấm dần, tôi tự thưởng cho mình một que kem chanh mát lạnh, ngọt ngào và hơi ngậy sữa. Khi trở về cabin, mùi hương tuyết tùng vẫn còn vương vấn đâu đây. Tôi đi ngang qua những dấu vết mình để lại, từ mùi xạ hương ấm nóng dưới nắng đến cả lớp vỏ bưởi đã vứt đi. Và rồi tôi về đến nhà. Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, tôi biết sắp đến lượt mình. Tôi cởi đồ và vô tình chạm vào mấy món đồ của anh ấy. Tôi không kìm lòng được mà đưa lớp vải cotton xám mềm mại ấy lên mũi. Nó vẫn còn hơi ấm và chút ẩm nhẹ từ cơ thể anh, chính là mùi hương đặc trưng, là phong cách riêng của anh được lưu giữ trong từng sợi vải. Tự dưng, tôi chẳng còn muốn đi tắm nữa.