Diệu Xuân Lê
Tui có được cái mẫu thử của bản expressive này nhưng phải đem cho người khác luôn vì cái độ ngọt của nó làm tui muốn buồn nôn. Tui cũng hiểu tại sao mọi người lại thích nó, kiểu một mùi gỗ cực kỳ ngọt ấy. Nhưng với riêng tui, nó cứ như một mớ hỗn độn, ngọt lịm kiểu sâu răng, chói tai mà chẳng hề hòa quyện được nốt gỗ mahogany, nốt đó cứ nằm im lìm ở phía sau trong khi tui bị "tấn công" dồn dập bởi mùi đường. Theo ý kiến của tui thì đây là một mùi gourmand kiểu kem nhưng không phải kiểu lactonic đâu. Da tui cứ gặp mấy mùi nước hoa là hay bị lên mùi ngọt hơn bình thường, và với em này thì nó không ăn nhập gì cả, ngọt đến mức quá tải luôn. Mà lạ cái là xịt lên bạn tui thì nghe lại ổn hơn. Nói chung là tui thấy nó cứ kiểu gourmand đại trà thôi, kiểu như một phiên bản nâng cấp của Bath & Body Works ấy. Cá nhân tui thấy bản Gold trong bộ sưu tập này làm mùi gourmand đỉnh hơn nhiều. À có một chuyện này, không hiểu sao cái mùi này cứ làm tui liên tưởng đến phim Twilight ấy. Tui cũng không biết diễn tả sao cho chuẩn, nhưng tui cảm giác nốt mahogany này nó giống mùi cây cối trong mấy phim Twilight cực.