Đỉnh cao của Antoine Maisondieu luôn ấy. Thật sự không ngờ là chỉ cần vài yếu tố thôi mà có thể tạo nên một thứ đặc biệt đến vậy, nhất là khi có concept chắc chắn và định hướng nghệ thuật cực đỉnh. Sugi chính là đỉnh cao của sự tối giản, khác hẳn với mấy cái thứ "nghệ thuật" nửa mùa, đơn giản hóa quá mức mà chúng ta hay thấy. Sugi là một bản giao hưởng dựa trên sự kết hợp đầy mê hoặc giữa những nốt hương vốn dĩ rất quen thuộc. Kết quả là một mùi hương vừa độc bản, mới lạ nhưng lại cực kỳ hợp lý. Nó không cần phải cố quá để tỏ ra khác biệt, mà gây ấn tượng bởi sự đơn giản tự nhiên. Không cần "makeup", không chiêu trò, không hiệu ứng hay thổi phồng quá đà.
Mở đầu là cảm giác lạnh buốt của các nốt xanh thẫm (cây bách) đi kèm với tiêu. Tiêu ở đây không phải kiểu thông thường đâu, mà nó thiên về vị cay nồng thơm đặc trưng của Long Pepper, nóng hơn hẳn loại tiêu đen Piper Nigrum hay gặp. Với ai thích cái chất quái của CDG thì phần mở đầu này sẽ cực kỳ thú vị vì sự kết hợp này tạo ra một cảm giác rất mới: sắc sảo, lạnh lẽo và làm tê nhẹ đầu mũi. Ngay sau đó, nốt hoa diên vĩ mang hơi hướng rễ cây xuất hiện, hòa quyện cùng cỏ hương bài và các nốt gỗ mượt mà, tạo nên một sự kết hợp đầy mê hoặc. Nó vừa dịu dàng, tinh tế, lại vừa trừu tượng, mang hơi hướng tương lai và có chút gì đó thô mộc. Có một chút mùi đất, gợi liên tưởng đến cả bê tông ướt lẫn cảm giác thiên nhiên, kiểu như một đô thị tương lai nằm giữa một khu rừng vậy. Đơn giản nhưng không hề đơn điệu. Đúng là một viên ngọc tối giản từ những người thực sự có nghề.
Độ lưu hương cực kỳ tốt, còn độ tỏa hương thì hơi khó nói một chút. Không phải kiểu tỏa hương "bá đạo" đâu, nhưng kiểu như bạn tưởng nó bay mất rồi, thì bùm, nó lại xuất hiện bất ngờ ấy. Đây là một trong những mùi hương mình yêu thích nhất năm 2013 và cũng là cực phẩm trong dòng Monocle Series. Rating: 8.5/10