Người dùng ẩn danh
Thú vị ở chỗ, em Copper này nghe còn "công nghiệp" hơn cả Concrete nữa. Mở đầu là một cú sốc với mùi tro thuốc lá cũ kỹ hòa cùng galbanum cay nồng. Cái tông xanh bẩn và mạnh mẽ này làm tui liên tưởng ngay đến mùi "The Bug" của nhà Lush/Gorilla – kiểu như một bản nhạc dành cho sự hoảng loạn nơi đô thị vậy. Nhưng mà khi các nốt hương đầu bắt đầu biến chuyển, cảm giác như thời gian đang quay ngược lại vậy. Nếu lúc đầu giống như kiểu bị xe tải tông thẳng vào người, thì sau đó mọi thứ dần quay về những sự kiện trước đó để dẫn tới cú va chạm ấy. Từ từ, mùi tro thuốc lá cũ chuyển sang lá thuốc lá tươi. Tông xanh cũng ngọt hơn, thoang thoảng chút vanilla và mộc dược, tạo ra một cảm giác gần giống như mùi root beer. Vị cay của tiêu dịu đi, nhường chỗ cho hương gừng thơm nồng, làm mọi thứ trở nên "con người" hơn một chút. Thế nhưng, cái mùi kim loại vẫn cứ lảng vảng đâu đó, không hề biến mất. Với sự phấn khích, táo bạo và cái thái độ "không khoan nhượng" của những thành phố lớn nhất, Copper thực sự là một mùi hương đúng như cái tên của nó, thậm chí còn vượt xa cả mong đợi.