Lyla Thu Quỳnh
Có những mùi hương để lại ấn tượng cực kỳ trừu tượng và đầy gợi cảm, và Weeping Rose chính là một ví dụ như vậy – một mùi hương thực sự chạm đến cảm xúc và kể cả một câu chuyện. Cứ thế bước đi, mình dõi theo bóng dáng con quạ đang vỗ cánh dẫn lối phía trước. Con đường lạ lẫm ấy là điều duy nhất không đổi trong hành trình cô độc này, mang theo cả những khoảnh khắc tăm tối và rối bời nhất, khi mình phải cố hết sức để nhìn thấy hay cảm nhận được người dẫn đường ấy. Đôi khi, những cơn mưa xối xả trút xuống, và tất cả những gì mình có thể làm là bò qua lớp bùn lầy sâu đến mức tưởng chừng như muốn nhấn chìm mình. Nhưng rồi, ngay trong những giây phút tuyệt vọng nhất đó, mình nhận ra mình không hề đơn độc như mình tưởng. Có những bàn tay đưa xuống nâng mình dậy. Một người lạ không nói một lời nhưng lại tỏa ra sự bao dung và lòng trắc ẩn trước những gian khổ mà mình đã trải qua. Họ băng bó vết thương, dạy cho mình những bài học để trở nên mạnh mẽ hơn, và rồi trước khi kịp nhận ra, con đường cô độc vô tận kia lại vẫy gọi mình lần nữa. Mình vẫn lẻ bóng, nhưng không còn thấy cô đơn như trước, vì một mảnh ghép tâm hồn đã được trao tặng bởi người lạ nhân hậu ấy. Dù mệt mỏi, nhưng mình lại thấy chắc chắn hơn bao giờ hết rằng hành trình này đang nhào nặn mình thành một phiên bản tuyệt vời hơn. Mình tìm thấy sự nghỉ ngơi trong một lùm cây táo, ngồi trên một tảng đá lớn để nhâm nhi miếng táo thơm ngon và suy ngẫm về những dặm đường đã qua. Những đóa hồng hồng dịu dàng nở rộ quanh mình, lấp đầy không gian vườn táo. Người bạn quạ vẫn dõi theo sự bình yên của mình từ một cành cây phía trên. Weeping Rose gợi nhắc về một khoảnh khắc nghỉ ngơi giữa những giọt nước mắt – một liều thuốc cho sự bi thương. Nó giống như một tia sáng chuyển mình luôn ló rạng sau những khoảnh khắc tăm tối nhất.