Ok, mình không review mùi hương ở đây, mà là review cái cách quảng cáo và cách Chanel làm hình ảnh – thứ mà chúng ta đều biết là yếu tố cực kỳ quan trọng để bán được nước hoa. Câu hỏi của mình là: Làm sao mà Chanel có thể làm ăn kiểu đó được nhỉ? Để mình nói rõ hơn nhé, cái hình ảnh phản chiếu "khe mông" trên thân chai Riviera ấy.
Sao có thể là mỗi mình mình thấy, hoặc mình là reviewer đầu tiên nhận ra chuyện này nhỉ? Chắc chắn là có tay nhiếp ảnh gia nào đó đã phải "tăng ca" để làm cho bức ảnh quảng cáo Chanel Riviera trông như thể cái chai thủy tinh trong suốt này đang đặt sát vào phần mông của một cô gái trẻ, dáng người nhỏ nhắn, đang khỏa thân tắm nắng trên bãi biển. Nhìn kỹ đi, không thể nhầm lẫn được đâu, đó là toàn bộ phần mông, đùi và chân của cô ấy. Cận cảnh luôn nhé. Nếu mọi người vẫn chưa tin đó là cơ thể phụ nữ, thì nhìn sang phía bên phải ảnh, ngay sát phần phản chiếu trên chai, có một chiếc giày búp bê màu trắng nhỏ xíu. Người mẫu có vẻ có bàn chân rất nhỏ. Và hãy nhớ rằng, kiểu giày búp bê này thường được các bé gái dưới 18 tuổi, thậm chí là nhỏ hơn nhiều, hay đi. Dù người lớn vẫn đi, nhưng tổng thể cái hình ảnh này ít nhất cũng gây cảm giác rất khó chịu.
Có một bối cảnh về kiểu quảng cáo này mà những người dưới 40 tuổi có thể sẽ không biết. Vào những năm 1970, cuốn sách "Subliminal Seduction" đã được xuất bản, và bất kỳ ai quan tâm đến sức mạnh của quảng cáo đều nên đọc nó. Cuốn sách nói về cách những hình ảnh ẩn giấu trong quảng cáo lôi kéo người ta mua hàng, và cho thấy nhiều hình ảnh trong đó còn trần trụi hơn cả những gì chúng ta muốn thấy. Ngay cả bây giờ, khi mọi thứ đã bị tình dục hóa nhiều hơn thời những năm 70, vẫn có rất nhiều người không muốn nhìn thấy những hình ảnh như vậy. Nhưng với quảng cáo Riviera này thì chẳng có gì là "ẩn giấu" cả. Nó hiện ra ngay trước mắt luôn. Nó không hẳn là gợi dục, mà nó mang lại cảm giác cực kỳ rợn người.