Ben Minh Hùng
Không biết mình đã review em này chưa nữa, nhưng dạo gần đây mình có dùng lại Sycomore EDT. Đây là một trong những chai nổi tiếng nhất dòng Les Exclusifs nhưng lại là em mà mình ít hiểu rõ nhất. Nói về em này thì chắc cũng chẳng bất ngờ gì vì nó là một mùi hương thuộc nhóm vetiver. Mình cũng chẳng muốn bắt bẻ người review trước đâu vì nghe hơi vô duyên, nhưng mà thôi, tính mình nó thế rồi, phải nói là nếu ai đó so sánh em này với Encre Noir thì nghe nó cứ kỳ kỳ sao ấy. Cách Sycomore diễn giải mùi vetiver tươi mát với chút hương bách xù nó khác xa hoàn toàn với cái sự u ám, sầu muộn, hay nói đúng hơn là sự "tuyệt vọng" của em Lalique kia. Bảo hai em này khác "vibe" thôi thì vẫn còn là nói nhẹ quá. Encre Noir thực sự rất ổn với bản chất của nó, kiểu như mang cả một ngày u ám nhất có thể, kiểu ẩm ướt và nặng nề ấy! Nhưng cấu trúc của nó quá đơn giản, chủ yếu là Iso E và vetiveryl acetate chứ chẳng có gì thêm. Trong khi đó, dù Sycomore EDT nhìn qua cũng có vẻ đơn giản, nhưng điểm khác biệt mấu chốt là nó mang lại cảm giác "có sức sống", nó tròn trịa đúng chất một chai Chanel cao cấp. Dù đây có lẽ là một trong những chai ít mang "chất Chanel" nhất mà mình từng biết, cũng chẳng mang đến ý tưởng gì mới mẻ về cách phối hợp vetiver, và cá nhân mình cũng không hẳn là fan của gu mùi hương kiểu này, nhưng mình vẫn phải công nhận đây là một chai nước hoa được làm cực kỳ tinh xảo và mang lại cảm giác cực kỳ thỏa mãn.