Toàn Tùng Quách
Khó mà nói được là ba cái mùi mới theo phong cách Trung Đông trong dòng cao cấp của Cartier có cái tên nào gọi là sáng tạo không. Với mấy cái tên kiểu *Oud & Musc*, *Oud & Rose* rồi *Oud & Oud*, thì rõ là họ chẳng tốn mấy công sức hay chất xám để đặt tên rồi. Nói vậy thôi chứ Oud & Musc cũng là một bản release khá ổn, nhưng với mình thì nó chưa thực sự thuyết phục lắm. Mùi hương mở đầu bằng nốt gỗ ngọt ngào và có chút tươi sáng (có lẽ là có cả aldehyde nữa), đi kèm với một chút xạ hương kiểu civet. Lúc đầu mình kiểu liên tưởng ngay đến MKK, nhưng chưa kịp so sánh kỹ thì cái chất civet đó đã bay đi mất tiêu rồi, nhường chỗ cho một kiểu xạ hương sạch sẽ và mượt mà hơn hẳn. Kiểu này thì khá giống với mùi trong chai Helmut Lang EDP hay thậm chí là Bensimon's Cologne 1993. Và đó cũng chính là linh hồn của cả chai nước hoa này: một mùi xạ hương sạch, mượt, ấm áp, có chút âm hưởng của gỗ và thoang thoảng chút mùi động vật rất nhẹ. Cảm giác nó cứ bị bóng bẩy quá, an toàn quá, giá thì chát, và đúng như cái tên đã nói, nó hơi bị thừa thãi. Dùng thì cũng dễ chịu, mình chắc là vẫn sẽ xịt nó thôi, nhưng với cái giá đó thì mình không bao giờ chi tiền đâu. Nói một cách lịch sự thì có lẽ mình không phải là đối tượng khách hàng mà họ hướng tới. Đánh giá: 6.5/10