Jack Đức Mạnh
Tôi ghét cái việc mình lại thích mùi này, thật sự, cực kỳ ghét luôn. Tôi đã dành gần 4 năm trời để 'lấp đầy' bộ sưu tập của mình, săn lùng đủ loại nước hoa thất lạc, ngừng sản xuất hay hiếm có khó tìm. Suốt 6-12 tháng qua, tôi cứ âm thầm hoàn thành danh sách của mình, từng chút một. Thế rồi đùng một cái, trong một lần tình cờ ghé Mecca (là cái boutique ở Úc nhé, không phải thánh địa đâu!), vì chai tôi đang săn đã hết hàng nên tôi mới xịt thử chai này theo lời gợi ý của nhân viên. Một đứa cực kỳ 'snob' như tôi, đáng lẽ phải biết tuốt về mấy mùi này rồi chứ không phải để một em sinh viên làm thêm đôi mươi giới thiệu. Tôi xịt đại vì kiểu 'sao cũng được', vì chai kia không có, và rồi... bùm, tôi đổ đứ đừ luôn. Nói thật, theo nhiều khía cạnh, mùi này đáng lẽ phải thuộc về dòng Arabie (hoặc là cái mà tôi mong muốn nó sẽ trở thành). Nó có chút gì đó bẩn bẩn, nồng mùi cumin, có cả mùi 'hôi' đặc trưng, nhưng tất cả lại được kiềm chế lại bởi nốt hương thuốc lá. Nó thực sự là một sự khai sáng đối với tôi, đến mức làm tôi câm nín. Tôi là một kẻ sành sỏi theo kiểu rất 'sang chảnh' (tôi đã đến Mecca hàng trăm lần, xịt hàng trăm mùi ở đó, chỉ là chưa bao giờ thử mùi này thôi). Tôi đã thử hai lần rồi. Theo một cái lý thuyết ngớ ngẩn về việc ghi nhớ từ vựng mới (chẳng liên quan gì đến việc thích mùi hương cả), tôi cần phải để bản thân cách xa mùi này một thời gian, khoảng 2 đến 3 tuần nữa, rồi mới xem cảm giác thế nào. Nhưng ở thời điểm hiện tại, tôi nghĩ là tôi muốn sở hữu nó. Nó không có cái mùi rỉ sét kim loại mà cumin hay mang lại, cũng không chỉ đơn thuần là mùi cà ri, mùi mồ hôi hay mùi hôi hám, mà là một sự pha trộn đầy quyến rũ của tất cả những thành phần đó... Để xem hai tuần nữa thế nào nhé...