Byredo thường không được mấy dân chơi nước hoa thực thụ coi trọng đúng mức, có lẽ vì nhà này không đi theo gu của mấy ông thích kiểu nước hoa Pháp. Byredo là một nhà niche với dòng sản phẩm cực kỳ khó gọi tên, từ mấy mùi nhẹ nhàng khó nhận ra cho đến mấy con "quái vật" lấp đầy cả căn phòng, từ mấy mùi đơn giản một hai nốt cho đến mấy em phức tạp, đậm đặc đến nghẹt thở. Họ sẵn sàng mạo hiểm, nên có mùi sẽ làm ông này mê, ông kia lại không.
Về Slow Dance thì chủ yếu là opoponax, sau đó là cognac với vanilla. Mùi khá là tuyến tính, có chút lấp lánh của violet và phong lữ ở nốt đầu—mà thôi cái này mấy ông tự đọc bảng thành phần cũng được. Lúc mới xịt, tui kiểu: "Ủa, mùi này giống Amouage Interlude Man nha, nhưng mà đỉnh hơn." Nhìn chung thì nó dễ dùng hơn Interlude Man nhiều, kiểu như Interlude Man từ một thằng đại ca hay bắt nạt trong lớp được gửi đi trường nội trú rồi trở thành một anh chàng đội trưởng đội bóng cực kỳ lịch lãm vậy. So với Interlude thì Slow Dance bớt mùi nhang gắt hơn, bớt vanilla hơn, và được kết nối mượt mà hơn nhờ có cognac. Giống như Interlude, em này bám cực lâu, nhưng khác ở chỗ độ tỏa hương vừa phải, không làm người ta thấy ngộp hay nhức đầu.
Với tui, nó có mùi giống như cây đàn violin trăm tuổi mà tui hay chơi hồi nhỏ ấy, đầy mùi nhựa thông, mùi sơn cũ, rồi cả chút mồ hôi, nước mắt sau mấy giờ đồng hồ vật lộn để chơi cho ra hồn. Nói chung là cực kỳ recommend mấy ông đi test thử ngay đi!
À mà có chuyện này, cái mẫu thử tui mua bị dán nhầm thành Bal d’Afrique. Sau khi dùng thử vài lần, tui mới mua một chai Bal d’Afrique thật, xịt thử ở nhà xong kiểu: "Ủa, có gì đó sai sai!". Hôm sau tui mang cả chai Bal d’Afrique lẫn cái mẫu thử đó ra cửa hàng để đối chất. Nhân viên bảo: "À, tại mẫu của anh là Slow Dance nhưng bị dán nhầm nhãn thôi". Xong họ xịt thử mấy chai mẫu tại cửa hàng để chứng minh sự khác biệt, rồi còn nhìn mấy bạn nhân viên khác kiểu: "Không biết có bao nhiêu người cũng mua nhầm Bal d’Afrique vì tưởng là Slow Dance nữa đây".