Oanh Tô
Mình đã thử qua hầu hết các mẫu thử của nhà Byredo rồi, và đây chính là chai mình mong đợi nhất. Mình cực kỳ mê vanilla và rất háo hức muốn ngửi mùi hoa vanilla – dù trong bảng thành phần không ghi nhưng trên website của Byredo lại có. Thế nhưng, kết quả làm mình hơi thất vọng. Mình chẳng thấy mùi hoa hồng hay tiêu hồng cay nồng đâu cả, những thứ vốn dĩ sẽ tạo nên điểm nhấn cho chai này. Thay vào đó, nó lại rất nhẹ và ngọt, một kiểu kết cấu phấn mềm mại, làm mình liên tưởng đến những dải lụa hồng mỏng manh đang mơn trớn trên da. Nhưng "nhẹ" chính là từ chính xác nhất để mô tả em này, vì các nốt hương dù được tạo ra rất đẹp nhưng lại cứ mờ ảo, hòa lẫn vào nhau như kiểu bị mất nét ấy, thay vì tôn vinh nhau thì chúng lại chẳng ăn nhập gì cả. Có lẽ do nó bị làm quá chăng, mình cũng không rõ, nhưng cứ có cái gì đó lấn cấn khiến mình thấy mùi này quen lắm. Rồi mình chợt nhận ra, hồi nhỏ mình với các chị có mấy con búp bê Cabbage Patch, hồi đó ai cũng có một con. Chúng khác với búp bê bình thường ở chỗ có một mùi hương rất đặc trưng, mà lúc đó còn nhỏ quá mình đâu có phân biệt được các nốt hương bên trong. Vậy nên, mình cứ mặc định cái mùi vanilla ngọt ngào, ngây thơ và hơi có chút mùi nhựa ấy là mùi của con búp bê Cabbage Patch cùng với bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ. Nếu không vì sự liên tưởng này, có lẽ mình đã thấy em nó là một tác phẩm nghệ thuật bậc thầy rồi. Nhưng thực tế là, mình không muốn bản thân có mùi giống như mấy con búp bê mà ai cũng dùng đâu, dạo này mình thích kiểu vanilla "dirty" hơn một chút!