Tui đúng là lo hão mà hahahaha... Hồi đó tui có test thử em này một lần ở Singapore, ngay từ đầu tui đã thấy vibe mùi mực rồi, nhưng mà lúc đó tui test trên giấy thử thôi... Xong rồi tui đọc mấy cái review tiêu cực trên perfumista, kiểu như: "Ủa, nó có mùi chuồng trại không???" hay "Có mùi tanh không???" vì mấy cái cảm giác đó tui không hề thấy khi ngửi trên giấy thử.
Rồi chuyện là, tui biết được em này đã ngừng sản xuất rồi, mà may sao lại thấy một shop online còn đúng một chai cuối cùng... Tui phải đấu tranh tư tưởng mất mấy tháng trời mới dám chốt đơn... Thấy em nó cứ nằm đó mà không ai ngó ngàng tới, tui kiểu: "Phải rinh em này về thôi, dù chỉ là để thỏa mãn sự tò mò của bản thân..."
Tui đã chuẩn bị tinh thần cho một "cú tát" về khứu giác khi nhận hàng... nhưng không, thứ tui nhận được lại là mùi mực, một mùi mực cực kỳ sang và vintage... kiểu như mực viết thư pháp của Nhật ấy... Kỳ diệu thật sự, nó y hệt cái cảm giác lần đầu tui ngửi thấy, không hề kinh dị, không hề khó chịu, cũng chẳng thấy lạ lẫm gì cả, ít nhất là với tui... Tui cũng chẳng hiểu sao người ta lại nói nó có mùi chuồng trại, mùi biển, mùi mặn hay mùi máu gì đó nữa hahahaha...
Tui nghĩ sự khác biệt trong cách chúng ta cảm nhận M/Mink là do ký ức và nơi mình sống thôi. Nói không có ý phân biệt đâu, nhưng tui nghĩ người Á Đông sẽ dễ cảm được M/Mink hơn, vì tụi mình thực sự quen thuộc với loại mực là cảm hứng của mùi hương này... Mùi hương này chuẩn đét luôn. Nó có mùi mực, mùi thảo mộc, mùi tối, mùi thuốc, mùi công nghiệp, vân vân... Với tui, nó còn giống như mùi của những đĩa nhạc vinyl cổ điển nữa, kiểu như một mùi hương có thể nằm trong dòng của Marc Antoine Barrois vậy... Nếu tui đã mê Ganymede thì việc tui yêu Byredo M/Mink cũng là chuyện hiển nhiên thôi. Tui lại thắng rồi nhé!