Người dùng ẩn danh
Trời ơi, Bibliothèque của Byredo á, cái mùi hương hứa hẹn sẽ đưa mình lạc vào một thế giới thư viện đầy thanh lịch, nhưng cuối cùng lại đưa tui đi một vòng... thẳng vào tủ thuốc luôn. Quên cái sự quyến rũ của mấy tiệm sách cũ đi; cái mùi này cứ như là bị nhầm giữa chai nước hoa với lọ thuốc kê đơn vậy đó. Vừa ngửi phát là tui kiểu không biết mình có đang đi lạc vào hiệu thuốc không nữa. Mấy mùi sách cũ gì tầm này, chỉ thấy toàn mùi thuốc men bí ẩn thôi. Cảm giác giống như đang hít một hơi thật sâu trong phòng chờ bệnh viện vậy – không hề giống một cuộc phiêu lưu hương thơm mà tui mong đợi chút nào. Mấy cái nốt hương thay vì hòa quyện thành một bản giao hưởng tinh tế thì lại quyết định "troll" khứu giác của tui. Đặc biệt là hoa mẫu đơn, nghe đâu là hoa mà tui thấy giống cái băng gạc y tế hơn, còn patchouli thì đang cố gắng bắt chước mùi siro ho. tui còn tưởng cái nốt vanilla sẽ xuất hiện như một cô y tá mang kẹo mút ra dỗ dành nữa chứ. Còn về nốt da (leather) hả? Chắc là nó đang đi dự tiệc hóa trang thành găng tay cao su rồi, chứ tuyệt đối không phải kiểu mùi da sang xịn mịn trong mấy tiệm sách cổ đâu. Nó giống kiểu mùi da nhân tạo rẻ tiền ở mấy cửa hàng lưu niệm bán đồ "mùi da" hơn. Tóm lại là, nếu mọi người đang tìm kiếm sự tinh tế hay mùi sách cũ cổ điển, thì Bibliothèque có thể sẽ làm mọi người thất vọng như kiểu đi mua nước hoa mà lạc vào khu bán thuốc vậy. Đây không phải là nước hoa đâu, đây là một "tai nạn y tế" được đóng chai thôi!