Hoàng Toàn Tống
Nghe đâu đây là mùi hương đặc trưng của Tổng thống Obama nên tôi phải tìm mua bằng được. Khi mua chai Chelsea Nights, tôi có xin thêm một mẫu thử Wall Street và nhân viên đã rất nhiệt tình hỗ trợ. Hôm nay mới có dịp test, tôi xịt vài nhát rồi để hương tỏa ra một chút. Cảm nhận đầu tiên của tôi là: "Chà, Obama, ông có gu thật đấy!". Thề là tôi cực kỳ mê cái nốt hương đầu này. Nó tươi mát, sảng khoái và cực kỳ sạch sẽ, kiểu rất giống Versace Man Eau Fraiche với nốt dưa chuột chiếm ưu thế, cảm giác như một ly nước giải khát mùa hè vậy. Nó có chút mặn ngọt của biển cả nhưng không hề bị kiểu "nước hoa biển" đại trà, vì nó có nét xanh mướt, sang trọng và thanh lịch theo một cách rất riêng. Hương thơm biến chuyển nhẹ nhàng ở nốt giữa, vị mặn nổi lên rõ hơn một chút nhưng vẫn hòa quyện cực đẹp với nốt dưa chuột mọng nước. Thế rồi, đến giai đoạn hương cuối. Nó kỳ lạ đến mức khó tả, và mọi sự dễ chịu trước đó đều tan biến hết. Nó có mùi đất, mùi mưa nhưng theo kiểu khá khó chịu. Mấy người bảo mùi này giống "chó ướt" chắc là không sai đâu. Tôi nghĩ là do nốt rong biển gây ra. Tiếc thật sự, vì nếu không có cái phản ứng hóa học khó chịu ở nốt cuối này thì đây chắc chắn đã là mùi hương mùa hè yêu thích nhất của tôi rồi. Độ lưu hương thì khá ổn, tầm 5-8 tiếng tùy nhiệt độ môi trường. Nhưng có lẽ lúc nốt cuối hiện ra, bạn sẽ chỉ ước là nó bay màu nhanh hơn thôi. Nhìn chung, tôi vẫn khá thích chai này, dù không biết nó đứng đâu trong dàn cực phẩm của nhà Bond No. 9. Nếu bạn thực sự muốn dùng nó, tôi cực kỳ, cực kỳ khuyên bạn nên xịt layer với một mùi nào đó đậm hơn để át cái nốt cuối đi. Hoặc không thì khi nốt cuối bắt đầu xuất hiện, hãy xịt đè thật nhiều một mùi khác lên để "đè bẹp" Wall Street. (Tôi không cố ý chơi chữ đâu, nhưng thôi cứ giữ vậy nhé.)