Daisy Phạm
Nhiều nhà nước hoa có những nốt hương đặc trưng khiến mình vừa ngửi đã nhận ra ngay. Không phải tất cả, nhưng cứ thấy mùi là biết ngay Guerlain cổ điển, hay như Caron, Estée Lauder, Montale, Amouage. Có thể là do phong cách, cũng có thể là do các nốt hương quen thuộc. Chẳng hạn như mọi người hay nhắc đến nền Guerlinade, hay kiểu mùi drydown đặc trưng của Andy Tauer. Có nhiều lý do để dùng chung một nền hương. Với những nhà như Guerlain, de Nikolai hay Amouage, đó là ý đồ nghệ thuật hoặc một trường phái sáng tác. Với một số nhà khác, nó giống như một sự bó hẹp trong phạm vi dòng sản phẩm, kiểu như Montale, Juliet Has a Gun hay Maison Francis Kurkdjian. Mình cũng không dám khẳng định hay phán xét liệu sự tương đồng đó là cố ý hay không, có lẽ họ muốn tạo ra một "chữ ký" riêng để nhận diện thương hiệu, vì đó là bước đầu tiên để khẳng định tên tuổi. Nhưng mà trời ạ, hình như Bond No. 9 đã chọn sai mùi để làm dấu ấn thương hiệu rồi. Coney Island ra đời sau "người tiền nhiệm" Bleecker Street hai năm, cũng là năm mà "người anh em" Virgin Island Water của nhà Creed ra mắt. Bleecker Street từng là một thất bại thảm hại khi cố gắng nhồi nhét cả xu hướng aquatic lẫn gourmand vào cùng một chai. Thay vì tạo ra một sự kết hợp tinh tế, họ lại nghĩ đơn giản là cứ tống 200% mùi hương vào một chai là xong. Và thế là Bond No. 9 đang lặp lại chính sai lầm lịch sử đó. Dù không biết ai là người đã bị "lừa" bởi Bleecker Street rồi lại tiếp tục bị "lừa" bởi Coney Island, nhưng nói thật là mình sẽ không để bị lừa lần nữa đâu. Điểm chung giữa Bleecker, Coney và Virgin Island chính là sự tập trung quá mức của các hương liệu nhân tạo. Hóa chất tổng hợp giúp ngành nước hoa hiện đại phát triển, nhưng nếu bỏ qua chất lượng thì việc tranh cãi giữa "tổng hợp" hay "tự nhiên" chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nếu được xử lý khéo léo, sự kết hợp giữa aquatic và gourmand có thể thành công. Nhưng ở đây, họ chỉ đơn giản là đổ hết mọi thứ vào cùng một chai. Nó giống như việc cố tạo ra một loại siêu thực phẩm 100% không calo nhưng lại có hương vị cực mạnh, để rồi cuối cùng Bond lại ép cái mùi béo ngậy kiểu hương bơ nhân tạo rẻ tiền trộn với cái cảm giác buồn nôn của mấy loại nước trái cây piña colada giả tạo vào một mùi hương vương vấn đầy khó chịu. Giống như kiểu một người say xỉn nôn mửa rồi đổ lỗi cho ly martini cuối cùng, trong khi thực tế là do 8 ly trước đó cộng lại. Coney Island chính là ly martini thứ 9 đầy tai hại đó. Mình thực sự không hiểu nổi mấy chai nước hoa này. Đọc trên perfumista thì thấy vẫn có người thích Coney Island. Liệu có mùi hương nào mà ai ngửi cũng thấy kinh khủng không nhỉ? Với mình, việc chê Bleecker St hay Coney Island không đơn thuần là vì mình không thích, mà là một sự phê bình về mặt thẩm mỹ và cấu trúc mùi hương không thành công.