Alex Đức Tài
Với mình thì Bois 1920 thực sự là một nỗi thất vọng trong cả dòng này luôn ấy. Mùi này trên da mình cứ như "tắc kè hoa" vậy – nhiều lần mình dùng mẫu thử là thấy nó cứ ẩm ẩm, nồng nồng kiểu cam quýt gì đó rất xỉn màu, chủ yếu là mùi quýt, nhưng lại đi kèm với vị ngọt, rồi trộn lẫn với cái mùi nồng nồng kiểu siro ho anh đào bị hỏng ấy (!). Đôi khi nó lại cho mình cảm giác tươi tắn, rạng rỡ với chút hương cam chanh ngọt nhẹ, pha thêm một chút patchouli bụi bặm và hơi hướng đất ẩm. Kiểu này thì đúng là giống những gì mình kỳ vọng rồi. Nhưng mà nói chung là vẫn cứ thấy kỳ kỳ. Chắc là sau khoảng 10 phút thì nó mới dần ổn định lại, trở nên giống như kiểu bánh táo hay bánh cam ấm áp mà mọi người hay nói (kiểu giống Ambre Narguile ấy), nên mình cũng chẳng biết phải đánh giá sao nữa – vì cái đoạn mở đầu thực sự là "điểm trừ chí mạng" đối với mình. Mà nói thật, mình vẫn thích họ dùng tông táo hơn là cứ lặp lại mấy cái mùi cam quýt này. So với Ambre Narguile thì bên đó mở đầu dễ chịu hơn hẳn, kiểu mật ong đậm đà chứ không bị cái vibe nồng nặc khó chịu trong 5 phút đầu như em này. Thôi thì mình xin phép pass nhé. Mùi hương: 4/10. Chất lượng: 9/10.