Lợi Quách
Tưởng tượng cảnh bạn đang ngồi giữa một cái hố đất, khoác lên mình chiếc áo da mỏng, bóng loáng và đang hút loại cà rốt yêu thích của mình. Có lẽ đây là kiểu mà nhân vật Wile E. Coyote hay làm sau một kế hoạch thất bại nào đó, nhưng tôi không nghĩ người xịt mùi này lại thấy mình giống kẻ thất bại đâu. Chắc chắn là cực kỳ gây chú ý, nhưng người dùng em này không phải kiểu người đi tìm kiếm sự công nhận từ người khác. Tôi không phải là một người có khứu giác chuyên nghiệp hay có quá nhiều trải nghiệm để so sánh, nhưng liên tưởng duy nhất tôi có thể nghĩ tới là: nếu một nhà khoa học điên kiêm luôn chuyên gia làm vườn quyết định tái tạo lại mùi Dior Homme Parfum bằng những nguyên liệu ngoại lai cực kỳ đậm đặc. Nốt hương cà rốt kiểu thực vật đã thay thế cho mùi hoa diên vĩ (orris) béo ngậy của DHP (dù khi lắng xuống thì nó cũng dần tiến gần đến mùi bơ diên vĩ). Mùi da ở đây không hề có cảm giác động vật, và dù nốt trầm oud được đẩy lên rất cao nhưng nó không bị kiểu mùi chuồng trại hay hôi khó chịu. Các nốt gỗ chiếm ưu thế hơn hẳn và khô hơn nhiều (có lẽ là do ảnh hưởng của thuốc lá). Nếu DHP toát lên vẻ sang trọng, quyến rũ và có những nốt hương ngon lành như chocolate, thì WCO lại là một "con quái vật" hoàn toàn khác (và khả năng bám tỏa cũng đúng chất đó luôn). Nhưng cá nhân tôi không thấy nó khó ngửi hay quá "nặng đô" như một số người nhận xét khác.