Thu Hà Thái
Trời sập tối, cũng là lúc mình phải về nhà. Một ngày dài mệt mỏi, đầu óc nặng trĩu, người thì uể oải. Thời tiết thì chẳng chiều lòng người chút nào - vừa lạnh, vừa ẩm ướt, cảm giác cực kỳ xuống tinh thần. Mình đi ngang qua tiệm hoa, định bụng mua đại gì đó rẻ rẻ để kết thúc ngày dài thật ổn, hay ít nhất là để nạp thêm chút serotonin. Nhưng chẳng có gì để chọn cả, chỉ là một mớ hoa tàn, héo rũ được gói vội trên cái ghế cũ kỹ, xung quanh thì đầy rẫy những thứ rác rưởi ẩm ướt, bẩn thỉu của ngày làm việc. Anh nhân viên thì ngậm điếu thuốc nhỏ, không khí đặc quánh mùi khói. Mình chỉ muốn rời đi ngay lập tức. Trên đường lái xe về, một mùi long não cực kỳ khó chịu xộc thẳng vào mũi. Vừa mở cửa nhà ra là một "cú tát" khác vào các giác quan. Đĩa salad trái cây từ tối qua bị bỏ quên ngoài tủ lạnh, đang thối rữa dần trong cái nóng hầm hập cả ngày. Mùi khói vẫn cứ lẩn quẩn đâu đó trong cái không gian ảm đạm này. Đầu mình bắt đầu đau nhức. Thế là tống hết mọi thứ vào thùng rác. Mình đi tắm, tự nhủ lát nữa trước khi ngủ sẽ đem rác đi đổ. Sáng hôm sau, đống rác vẫn nằm chình ình ở đó, cái túi thì bị rò rỉ, nước rỉ ra cả lên thảm khi mình mang nó đi. Thế là mình lại phải lúi húi đi cọ rửa. Mình từng rất thích vài chai của nhà BDK, nhưng riêng chai này á? Thôi, xin kiếu.