Danny Vương 2
Mở đầu cực kỳ ngọt luôn, nhưng nhờ có độ đậm đà nên không bị cảm giác quá gắt. Không biết có phải do tiêu hồng tạo nên độ nảy đó không nữa, tui cũng chịu. Hoa hồng thì nổi bật hẳn, kèm theo đó là rất nhiều thảo mộc khô và hương trầm khói. Em này có cá tính riêng nhưng không dễ để xịt đâu, tui nghĩ đây không phải kiểu mùi "quốc dân" dễ chiều lòng đám đông. Dù mang vibe "tối" nhưng nó vẫn có đủ độ ngọt để làm tui liên tưởng đến một tiệm trà bánh sang chảnh. Đúng chuẩn dòng gourmand luôn. So với Jazz Club của Maison Martin Margiela thì Tabac Rose ngọt hơn nhiều, kiểu tiệm cận luôn dòng gourmand ấy. Đặc biệt là lúc mới xịt, nốt hương mận ngọt lịm, nói thật là hơi bị gắt. Jazz Club thì cảm giác nhẹ nhàng và tươi mát hơn nhờ có hoa trắng. Nhưng sau vài tiếng xịt, Tabac Rose sẽ bớt cái sự ngọt gắt đó lại và bung tỏa đúng như cái tên của nó – đầy sự bí ẩn và u tối. Chỉ đến lúc đó tui mới thấy mê em nó hơn hẳn Jazz Club, vì Jazz Club sau đó chỉ còn là mùi gỗ dễ chịu nhưng lại thiếu đi cá tính. Với tui, Tabac Rose là một cực phẩm nhưng cần thời gian để "thẩm". Nếu chịu khó vượt qua cái sự ngọt lịm kiểu trái cây lúc đầu thì kết quả sẽ cực kỳ xứng đáng. Nếu so với Portrait of a Lady của Frederic Malle, thì Tabac Rose có phần nổi loạn và bí ẩn hơn, trong khi POL lại cực kỳ cân bằng và đầy nghệ thuật. Cả hai đều đẹp theo cách riêng, nhưng Tabac Rose mang nét ngon lành và tối tăm, còn POL lại tinh tế và sâu lắng. Tabac Rose mở đầu bằng mùi trái cây ngọt, cái này thì tui thấy hơi bị "dội". Còn với POL, tui mê từ shot xịt đầu tiên cho đến tận hơi thở cuối cùng luôn.