Eo ơi, cái gì vậy trời? Đây là mẫu thử thứ ba và cũng là cuối cùng trong bộ sưu tập BDK của tui. Tui gom mấy mẫu này về là để tự chứng minh với bản thân là tui không có quá khắt khe với nhà này, kiểu muốn tìm xem có món nào thực sự hợp gu không. Nhưng mà, không phải em này, chắc chắn luôn.
Xịt lên cổ tay thì thấy mùi mở đầu cực kỳ ồn ào và vụng về với một nốt hương không hề có trong mô tả: mùi nho, kiểu nho nhân tạo mọng nước ấy, nó kết hợp với cái mùi hoa hồng "công nghiệp" (chứ không phải kiểu hoa hồng Ả Rập quyến rũ, phức hợp đâu) tạo nên một cảm giác chói tai kiểu mấy dòng nước hoa bán đại trà ở trung tâm thương mại. Tui chẳng thấy gỗ, nhục đậu khấu, cát hay xạ hương thật đâu cả. Thấy mấy review trước nhắc đến thuốc lá với khói mà tui cũng sốc luôn, không biết có phải tui lấy nhầm mẫu không nữa. Sau nửa tiếng, chút hương bạch đậu khấu mới lờ mờ hiện ra, giúp mùi này nghe có vẻ "đẹp" hơn một chút nhưng nói chung là vẫn cực kỳ, cực kỳ nhạt nhẽo. Không đến mức tệ, nhưng không hợp với tui nên tui đã đi rửa sạch rồi.
Tui không phải kiểu người hay xem YouTube nên mãi đến khi mua mấy mẫu thử này tui mới nhận ra cái "phép màu influencer" nó thấm sâu vào DNA của thương hiệu này đến thế nào. Tui không có ý gì đâu, kiểu cái gì nổi tiếng rồi kiếm được tiền thì cũng đáng khen thôi, nhưng cái này rõ ràng là do được thổi phồng quá đà. Ngay cả em Gris Charnel mà tui cực thích cũng còn là một mùi khá an toàn, còn em này thì chỉ là một mùi hoa hồng tầm thường, một màu từ đầu đến cuối. "Nuit de Sable" á? Cảm giác như kiểu bạn đang dí mũi vào một bức tranh vẽ hoa bằng bút màu rồi bỏ mặc nó vậy. Chẳng thấy đêm đâu, chẳng thấy cát đâu, cũng chẳng có gì mới mẻ cả. Nếu bạn thích thì tùy thôi, chứ cùng một mùi này bạn có thể tìm thấy ở bất cứ đâu với giá rẻ hơn nhiều. Giống như em Pas Ce Soir ấy, tui khá chắc là có một bản dupe y hệt ở Body Shop, hoặc ít nhất là hồi những năm đầu thập niên 2000 là có.