Ngọc Oanh Triệu
Tại sao em này lại tên là "Insensee" nhỉ? Tui thề, đây là một trong những mùi vanilla gỗ cực kỳ tinh tế, trưởng thành và có chiều sâu nhất mà tui từng thử luôn! Chút chanh và quýt trong này kiểu vừa tươi mát, vừa dịu nhẹ, không hề bị gắt hay nồng mùi citrus đâu, chắc là do được mix cực khéo với vanilla và gỗ, cộng thêm cái nốt mà tui cứ ngỡ là nhũ hương nữa. Cho tới giờ thì đây là mùi duy nhất dùng chanh mà tui thấy mượt như vậy. Nó có chút cay nhẹ, hình như là cả mùi khói nữa? Mà quan trọng nhất vẫn là cái vibe gỗ và đất. Không hề có mùi thuốc hay mùi cỏ đâu, chỉ có rêu sồi và vetiver khô khói nhảy múa quanh lớp vanilla ấm áp, mướt mượt thôi. Một kiểu vanilla cực kỳ "người lớn", khác xa mấy cái mùi ngọt kiểu bánh trái hay đồ ăn thường thấy. Tui cứ tưởng tượng ra hình ảnh một người phụ nữ du mục thực thụ, khoác trên mình chiếc khăn choàng lụa satin lấp lánh; cái mùi đất từ vetiver, rêu và gỗ sồi làm tui liên tưởng đến mấy loại "thần dược" hay rễ cây trong căn xe bí ẩn của bà ấy – nơi bà ấy xem bài tarot hay thực hiện các nghi lễ phép thuật! Kiểu như một khu rừng sồi khô cằn đầy thảo mộc và thảm xạ hương ngay sau một không gian huyền ảo nào đó... trong cái không khí đầy điện tích ấy, bạn sẽ ngửi thấy mùi khói, chút cay nồng tươi mới và hương vanilla mịn màng tỏa ra... thậm chí là cả mùi gỗ khô của những thân cây cổ thụ chứa đầy đá quý và trang sức cũ nữa. Nói chung là tui mê em này lắm! Độ lưu hương cũng ổn áp, tỏa hương vừa phải nhưng bám dai cực kỳ, trên da tui chắc chắn là tầm 8 tiếng. Vì là chai tui dùng từ mấy năm trước nên độ đậm đặc cũng cao, cảm giác hơi dầu một chút. À, có một chuyện buồn cười này: côn trùng cực kỳ thích mùi này nha!!! Cẩn thận đó! Có lần tui đi du lịch ở một vùng biển hẻo lánh tại Calabria, Ý, và mọi thứ tệ hại đều ập đến. Xe hỏng, mọi thứ đóng cửa, không taxi cũng chẳng có uber... rồi giữa một cơn bão, một đàn côn trùng bay khổng lồ màu nâu cứ thế lao thẳng vào tui. Chúng nó nhắm thẳng vào cổ và đầu gối – đúng chỗ tui xịt Vanilla Insensee đậm nhất luôn! Tui phải vừa chạy vừa hét, vừa cởi áo che chắn khắp người, chân thì đã rướm máu vì mấy vụ trước đó rồi... Thề là không bao giờ quên được, mấy con bọ đó to và kêu to kinh khủng, đúng là ác mộng với đứa sợ côn trùng như tui. (P/S: Đừng ai bắt bẻ tui về mấy cái hình ảnh du mục nha, vì tui có dòng máu du mục từ phía mẹ mình, nên tui có rất nhiều kỷ niệm và hình ảnh về văn hóa đó, tui không hề có ý định định kiến với ai đâu nè.)