Hạnh Tú Gia Chu
Rose Anonyme không phải là kiểu "yêu từ cái nhìn đầu tiên" với tui. Tui được tặng em này dịp Giáng sinh nhưng nó chẳng giống như tui mong đợi gì cả. Tui cứ tưởng sẽ là một mùi hoa hồng rực rỡ lắm, ai dè chỉ thấy toàn mùi nhang với giấy cói. Thấy không ấn tượng nên tui cất luôn, mãi đến tận cuối tháng Ba mới lôi ra xịt lại. Tui quyết định thử lại lần nữa và trời ơi... đúng là "yêu từ cái nhìn thứ hai" luôn đó. Sao hồi đầu tui lại bỏ lỡ vẻ đẹp này được nhỉ? Tui nghĩ đôi khi mình cứ kỳ vọng một đằng mà nhận lại một nẻo là não bộ bị "lú" luôn, không cảm nhận nổi cái hay của nó. Bởi vì lần xịt thứ hai này tui chẳng kỳ vọng gì cả, cứ thế xịt đại rồi đi ra ngoài thôi. Thế rồi BÙM, một mùi hương cực kỳ mê hoặc ập đến sau khoảng 20 phút. Khác với những loại khác, tui không thấy mùi hoa hồng thực tế đâu... mà hoa hồng ở đây giống như một cái nền siêu thực cho một sự pha trộn đầy kỳ ảo, mướt mát, kiểu hơi hướng rượu vang và rất khó để gọi tên chính xác. Cảm giác như chính mùi hương này đang muốn "ẩn danh" vậy đó. Kiểu như mình biết rõ là có đủ các nốt hương ở đó, nhưng lại chẳng thể chỉ ra hay chạm vào được. Nó làm tui nhớ đến mấy giấc mơ kiểu mình cứ cố với lấy một thứ gì đó, nhưng cứ mỗi lần định nắm lấy là nó lại tan biến mất. Dù mình thấy nó rất thật, rất sống động nhưng... lại không thể chạm tới. Với tui, Rose Anonyme giống như một hình ảnh mờ ảo của một mùi hương lớn lao hơn nhiều... kiểu như một bức chân dung khổng lồ, rực rỡ của hoa hồng, nhang, giấy cói, trầm hương, cam bergamot và hoắc hương, nhưng mà mình lại đang ngắm nó qua một lớp kính mờ vậy. Nó đẹp đến mức khiến mình khao khát muốn tìm hiểu thêm, nhưng em nó cứ nhất quyết muốn giữ vẻ bí ẩn của mình. Mà chính cái sự "ẩn danh" đó lại càng làm mình muốn sở hữu em nó hơn.