Jack Đức Mạnh
Chúa ơi, đây đúng là một thứ gì đó ma quái, ám ảnh và hoàn toàn vặn vẹo. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng điều THỰC SỰ đáng sợ là khi một thứ đẹp đẽ hòa quyện với thứ gì đó không hề đẹp đẽ chút nào. Nỗi đau tan vỡ hay những thứ tương tự cũng vậy. Ví dụ như, chết trên đường đến đám cưới thì thật đau lòng, nhưng bị xe buýt tông trúng khi đang điều trị ung thư giai đoạn 4 thì lại bớt đau thương hơn. Ờ thì, ví dụ của tôi hơi lằng nhằng, nhưng mùi hương này chính là sự pha trộn của hai thái cực đó: sự hôi thối và vẻ đẹp siêu việt. Đối với tôi, sự kết hợp giữa mùi thực vật, chất hữu cơ đang phân hủy và hương hoa tuyệt diệu khiến tôi thấy bất an. Mùi dịch mật, phân và chất nôn hòa quyện vào nhau thật ghê tởm, nhưng khi cho thêm hoa nhài vào hỗn hợp đó thì nó lại trở thành một thứ ma quái. Đó chính là mùi hương này. Nó giống một tác phẩm nghệ thuật hơn là nước hoa. Việc tôi có thể phát hiện ra chút nét đẹp của hoa trắng ẩn dưới đống hỗn độn này khiến tôi hơi chạnh lòng. Việc mùi mốc đất át đi các nốt hương thông thường làm tôi bối rối, và vì thế, mùi hương này rất khó dùng. Trải nghiệm thì ổn đấy, nhưng để khoác lên mình thì quả là một thử thách lớn.