Sau khi test Opus III lên da thì mình không còn ghét nó nữa. Lúc đầu ngửi trên giấy thì thấy hơi khó chịu, mùi ylang-ylang với chuối hiện lên rõ quá, nhưng lên da thì lại khác hẳn.
Mở đầu của Opus III có thể dùng một từ để diễn tả: hỗn loạn. Nó giống như một mớ hỗn độn của các nốt hương đập vào nhau, tạo nên một sự chói tai. Hoa, cỏ khô, một chút gì đó hơi 'bẩn', mùi indoles, phấn, rồi cả nhục đậu khấu hay gia vị gì đó tương tự. Ban đầu mình cũng chẳng biết phải nói sao, kiểu không thích về mặt khứu giác lắm, nhưng về mặt trí tuệ thì nó cực kỳ thú vị vì mình cứ phải cố tìm hiểu xem cái quái gì đang thực sự xảy ra. Lúc đó mình mới nhớ lại ý tưởng chủ đạo của dòng này: lấy cảm hứng từ thư viện, những cuốn sách cũ bụi bặm, giấy da khô, dụng cụ viết lách... những thứ liên quan đến việc tìm kiếm và mở rộng tri thức. Thế là mình thử nhìn sự chuyển biến của Opus III qua lăng kính đó.
Và rồi mình nhận ra, về mặt ý tưởng thì Opus III đúng là thiên tài. Cái sự hỗn loạn lúc đầu nếu nhìn riêng lẻ thì chỉ là một mớ âm thanh chói tai, nhưng nếu đặt vào concept thì mọi thứ trở nên rõ ràng hơn hẳn. Nó giống như cảm giác bạn tìm thấy một văn bản cổ trong một căn gác mái bị lãng quên, phủ đầy bụi bặm qua hàng thập kỷ. Bìa da thì khô khốc, trang giấy cứng và ngả vàng, còn cái rương đựng nó thì hơi ẩm mốc. Những mùi này không hẳn là 'thơm' theo kiểu dễ chịu, nhưng nó 'thật'. Nó cứ thế mà tồn tại thôi.
Vài phút sau, sự hỗn loạn lắng xuống, nhường chỗ cho nốt hương rất khô và phấn bắt đầu hiện rõ, kèm theo một chút mùi chuối. May là mùi chuối trên da nhẹ nhàng hơn trên giấy nhiều, chỉ giống như mấy quả chuối chín treo trên móc ở góc phòng thôi. Nốt hương phấn này có hai sắc thái: mùi bụi phấn viết bảng và mùi của một loại giấy nào đó làm mình nhớ đến mùi cuốn Kinh Thánh hồi nhỏ. Có một chút ngọt nhẹ nhưng tổng thể vẫn rất khô, đặc và dày. Kết cấu mùi hương cực kỳ đầy đặn, đậm đặc, thậm chí hơi ngột ngạt một chút nhưng không hề gây khó thở.
Sau đó, một nốt hương hơi giống cao su xuất hiện. Là mùi tẩy đấy! Đúng rồi, cái mùi cục tẩy màu hồng cực kỳ quen thuộc ấy. Sách cũ, giấy khô, phấn, tẩy... Cảm giác như đang ở trong căn phòng nhỏ nơi Einstein hay Feynman ngồi nghiên cứu, ghi chép vào sổ tay và viết phương trình lên bảng. Căn phòng nhỏ, bụi bặm và hơi bí, nhưng lại rất ấm áp và dễ chịu. Một mùi hương rất cũ nhưng lại thân thuộc.
Theo thời gian, các nốt gỗ ở tầng hương cuối len lỏi qua lớp hương phấn/tẩy/giấy, khiến mọi thứ trở nên cũ kỹ và khô hơn. Cả căn phòng giờ đây chỉ còn là một hình ảnh trong cuốn album ảnh cũ, một ký ức xưa cũ hiện về trong tông màu sepia.
Mình cũng không biết phải định nghĩa mùi này thế nào nữa. Như đã nói, về ý tưởng thì nó cực kỳ thiên tài. Sau khoảng 15 phút đầu, nó trở nên rất dễ dùng, dù là một mùi phấn khô với chút gỗ (như papyrus hay đàn hương nhẹ). Nó không hẳn là nữ, cũng chẳng phải nam theo kiểu hiện đại. Nó chỉ là kiểu cổ điển thôi. Nó giống mùi của một thời đại, một không gian nào đó nên không bị gán cho giới tính cụ thể.
Mùi rất mạnh và độ lưu hương thì cực đỉnh. Độ tỏa hương ở mức vừa phải. Mình sẽ không xịt em này thường xuyên, nhưng nó sẽ là lựa chọn hoàn hảo để dùng khi cần tập trung học tập, nhất là khi phải ở trong nhà suốt mùa đông, dù là trong ký túc xá, thư viện hay ngồi bên lò sưởi.
Đánh giá của mình:
4.7/5 về mặt ý tưởng, 4/5 về cảm nhận cá nhân.
Có lẽ mình sẽ mua thêm một ít chiết hoặc sample để dùng cho mấy ngày mùa đông cần đến. Với mình thì em này chỉ cần một shot là đủ, chắc chỉ cần 2mL là dùng được cả mùa đông rồi.
Rất đáng để thử nếu bạn thích những mùi hương mang tính concept, hoặc đang tìm một mùi phấn khô mang lại cảm giác an yên (kiểu như Or des Indes nhưng ít cầu kỳ hơn, dù em này mùi có vẻ chất lượng và 'ấm áp' hơn nhiều).