Bây giờ mình sẽ phân tích kỹ hơn một chút nhé, không dùng mấy từ hoa mỹ nữa: Mùi hương mở đầu với một lượng lớn nguyệt quế và tiêu, nhưng cảm giác vẫn rất thanh thoát nhờ nốt oải hương trong trẻo mà ban đầu khó nhận ra ngay được. Khi nốt oải hương len lỏi vào, nó khác hoàn toàn với bất kỳ loại oải hương nào mình từng biết; nó thanh khiết và trong vắt, kiểu như "pha lê" vậy. Nó không hề nồng mùi thảo mộc hay quá đậm mùi hương liệu như mấy dòng Oxford và Cambridge, cũng không hề nặng nề, bí bách kiểu nước hoa nam thập niên 80. Nó cứ nhẹ tênh, trong trẻo cực kỳ. Phía dưới đó là một nốt hương khó gọi tên nhưng lại thêm chút tối và xanh mướt, làm tăng độ thơm nồng cho phần mở đầu: mình khá chắc đây là nốt absinthe, có lẽ là sự kết hợp giữa dầu ngải cứu (vừa thơm, hơi bạc hà, lại rất xanh) và hoa hồi. Phần mở đầu vừa cay nồng vừa mượt mà, dù có nhiều tinh chất đậm đặc nhưng lại được xử lý thanh thoát đến mức mình có cảm giác như một cơn gió mùa đông mát lạnh đang lướt qua da vậy.
Tiếp đó, bạch đậu khấu hiện lên rất tự nhiên và mượt mà, giống như nốt bạch đậu khấu trong Invasion Barbare ấy. Phải công nhận là Amouage, ít nhất là với Opus II, đã nâng tầm chất lượng nguyên liệu lên rất nhiều. Mình luôn yêu Amouage, nhưng phải thừa nhận là vài mùi của hãng có vẻ hơi tổng hợp so với mấy nhà siêu cao cấp như Xerjoff hay MCDI. Tuy nhiên, Amouage luôn mang lại cảm giác cực kỳ sang chảnh và họ biết cách giấu các nốt tổng hợp rất khéo giữa các nốt tự nhiên. Với mình, mùi này là một bước tiến lớn về chất lượng; nó không quá lộng lẫy nhưng lại cực kỳ tự nhiên, ngang ngửa với bất kỳ chai Xerjoff nào. Nếu Rive Gauche là một chiếc Lexus, thì Opus II chính là một chiếc Aston Martin.
Cách họ dùng quế ở đây thực sự là đỉnh nhất mình từng ngửi – nó thật đến mức có cảm giác như cả thanh quế gỗ, như thể mùi hương vừa được rắc thêm một ít quế mới xay vậy. Khi nốt quế nổi bật lên, nốt absinthe cũng mạnh hơn, hòa quyện cùng nhài, hồng, một chút labdanum và vanilla ở tầng hương cuối để tạo ra một kiểu "mùi kem cạo râu" cực kỳ tự nhiên. Mình luôn thích ý tưởng của Rive Gauche nhưng thấy nó hơi giả, nhất là cái mùi kem đó. Không ngờ là người ta có thể làm ra một nốt kem tự nhiên đến thế. Ở đây, nó không quá phô trương mà đóng vai trò làm nền, để các nốt bạch đậu khấu, nguyệt quế, quế và oải hương được tỏa sáng.
Xuống đến tầng hương cuối, các nốt gỗ hiện lên mạnh mẽ hơn một chút. Khó mà tách bạch được từng nốt vì mọi thứ được pha trộn quá hoàn hảo, giống như khi bạn uống một tách trà chai (chai tea) ngon mà không thể phân biệt rõ từng loại gia vị vậy. Tầng hương cuối rất mềm mại, vẫn có độ kem mượt mà và chút gia vị nhưng đã trở nên cực kỳ êm ái, không còn chút gắt nào nữa. Nốt oải hương absolute cùng với chút hồi và hương khói từ trầm hương tạo nên một cảm giác cực kỳ bình yên. Nó giống như cảm giác bạn đang trốn khỏi cái lạnh cắt da cắt thịt bên ngoài để tận hưởng sự ấm áp, an yên trong chính ngôi nhà của mình vậy. À, nốt hồi không hề quá mạnh đâu, nên những ai không thích hồi cũng đừng lo, nó chỉ là một nhân vật phụ mờ nhạt thôi.
Fan của Rive Gauche hay Fou d'Absinthe nhất định phải thử em này nhé.
Edit: Đã lâu lắm rồi mình mới bị một mùi hương làm cho xúc động đến thế. Cũng đã lâu rồi mình mới biết chắc chắn là mình phải sở hữu nó ngay lập tức chỉ sau một lần thử. Chẳng biết lấy đâu ra tiền để mua nữa! Ông già Noel ơi, Giáng sinh năm nay con chỉ muốn một chai Opus II thôi. Con hứa sẽ ngoan mà, làm ơn đi mà!!