Katie Tú
Mình đã có mấy mẫu thử của dòng Amouage Opus một thời gian khá lâu rồi. Ba chai đầu mình có từ hồi mới ra mắt, rồi sau đó là xin thêm mẫu thử của bản IV và V – mà mấy cái mẫu thử này nhỏ xíu hà, không phải loại xịn xịn đựng trong mấy cái hộp xinh xắn xếp thành hàng như mấy cuốn sách đâu. Nghe nói cũng có mấy bản mới nữa nhưng mình chưa có mẫu thử. Chẳng hiểu vì lý do gì mà mình lại chọn đúng ngày cuối cùng của năm 2012 để khui em Opus I này lên. Và trời ơi, mình cực kỳ bất ngờ luôn, Opus I có mùi y hệt một cuốn sách cũ trong một thư viện cổ hàng thế kỷ vậy! Ngay từ lúc mới xịt, cái mùi ẩm mốc, đắng và bụi bặm hiện lên làm mình liên tưởng ngay đến mấy dãy kệ sách dưới tầng hầm của thư viện đại học – kiểu gì cũng ra cái mùi y chang như thế này hết! Bất ngờ thứ hai là thoang thoảng đâu đó, Opus I làm mình nhớ đến em Miller Harris L'AIR DE RIEN. Hồi trước mình từng khăng khăng là em đó không hề có mùi thư viện, dù nghe nói đó chính là yêu cầu của Jane Birkin dành cho Lyn Harris khi thiết kế. Giờ thì mình đang tự mâu thuẫn với chính mình luôn: không biết là hồi đó mình sai, hay bây giờ mình đang sai đây??? À thì, hồi đó mình là một con người khác rồi. Còn bây giờ, Opus I đúng là mùi thư viện thật, và nó cũng hơi giống L'AIR DE RIEN một chút. Hai em này thực sự khác nhau, nhưng cái chất "je ne sais quoi" kiểu trang giấy cũ ẩm mốc lại là sợi dây liên kết cả hai. Khác với L'AIR DE RIEN, cái mở đầu đắng và kiểu gỗ vụn của Opus I nghe hơi khó chịu một tí, nó cũng làm mình nhớ đến Clinique AROMATICS ELIXIR – một chai mà mình cực mê dù lúc đầu mùi hoa cúc và xô thơm hơi gắt. Mình nghĩ mấy người ghét em đó là do chưa đợi đến lúc nó lắng xuống thôi, vì lúc đó nó đỉnh lắm. Với Opus I thì sao? Có và không. Có là vì mùi hương sẽ bớt đắng và bớt gắt hơn, nhưng không là vì nó không đạt được cái độ sâu và sự kỳ diệu như em Elixir kia. Thay vào đó, Opus I chỉ đơn giản là bớt nồng hơn và dễ chịu hơn khi về sau, kiểu như nó nhạt dần đi chứ không hẳn là biến đổi quá nhiều. Thực ra có hai luồng định kiến đang đấu đá nhau ở đây: một mặt, ai cũng biết Amouage là nhà làm nước hoa siêu sang nên mình luôn kỳ vọng sự xuất sắc. Nguyên liệu thì lúc nào cũng thuộc hàng cực phẩm, và Opus I cũng không ngoại lệ. Nhưng mặt khác, cũng vì cái giá cao ngất ngưởng đó mà mình lại càng đòi hỏi nhiều hơn ở cấu trúc mùi hương. Thôi thì đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, cứ tự trải nghiệm xem bạn có thích cái sự kết hợp kỳ lạ của các nốt hương nhằm tái hiện mùi thư viện cũ này hay không nhé. Opus I rất độc bản, mình thấy vui vì đã được thử em nó, nhưng nếu sau này có thèm cái mùi này nữa thì chắc mình sẽ đi lạc vào mấy kệ sách thư viện cho xong!