Charlie Bảo Ngọc
Lineage mở đầu bằng nốt trầm hương lạnh, cay nồng kiểu terpenic - đây có thể coi là phong cách đặc trưng của nhà Amouage luôn; tui thấy nốt này trong nhiều dòng gần đây của họ như Royal Tobacco hay Rose Aqor, nhưng ở đây nó chiếm sóng hoàn toàn từ lúc mới xịt cho đến tận tầng hương giữa. Đi kèm là sự ấm áp, cay nồng của gừng hòa quyện với nốt nghệ tây (saffron) ngọt ngào kiểu da thuộc. Sau đó, tui thấy xuất hiện một nốt dừa kiểu sữa (lactonic) giống như aldehyde C18, cộng thêm một cái gì đó ngọt ngọt, sáp sáp lạ lắm. Có cả một nốt mặn mặn, nhưng không phải kiểu nước biển đâu mà là kiểu khoáng chất, thiên về hướng gỗ trôi dạt (driftwood) với cái mùi mặn và gỗ đặc trưng, kiểu giống trong em Beach Hut Woman của Amouage vậy đó. Tui còn cảm nhận được cả nốt xanh xanh kiểu sủi bọt và chút hương cỏ cà rông (fenugreek) nữa. Một lúc sau thì hương hổ phách vani ngọt ngào bắt đầu hiện lên, nhưng nó không phải là nhân vật chính khi về cuối đâu. Trên da tui, nốt hương cuối bị lấn át bởi mùi mộc dược (myrrh) đắng, kiểu hơi có mùi cao su và thuốc men, cùng với nốt cỏ hương bài (vetiver) xanh mướt và đậm mùi gỗ. Nói chung là em này cực kỳ độc lạ và phức tạp, nhưng tui thấy nó hơi bị rối và thiếu sự gắn kết. Các nốt hương có kết cấu khác nhau nên cảm giác không được hài hòa cho lắm. Nó vừa ngọt, vừa đắng, vừa mặn; vừa mang cảm giác lạnh lẽo lại vừa ấm áp; kết cấu thì cứ biến chuyển liên tục từ nhựa cây sang kem mịn, rồi lại sủi bọt, gỗ và balsamic.